Sau khi thanh tra Hoàng nhận lấy ống nghe, ông ấy hắng giọng một tiếng, hỏi: “Có chuyện gì thế, Thập Nhất?”
“Sir, ba gã Đại Lục không muốn bắt cóc Hồ Thiên Nguyệt, mà là muốn trộm món đồ cổ Hồ Đức Hải mang từ nước ngoài về. Chúng ta đã nhầm lẫn, tất cả ban ngành và cá nhân tham gia thực hiện công tác bảo vệ lần này đều phải lập tức thay đổi mục tiêu công việc mới được. Theo suy đoán của tôi đối phương sẽ nhanh chóng hành động thôi. Ngày chín ông cụ Hồ có hẹn với bảo tàng Đại Lục ở cửa khẩu La Hồ, bây giờ đã là ba giờ sáng ngày tám, thời gian còn lại của chúng ta không nhiều lắm.” Gia Di nhanh chóng nói.
Hoàng Trung Thành im lặng tiếp nhận những gì Gia Di nói mất một lúc, sau đó mới hỏi thăm chi tiết cụ thể.
Gia Di thu thập thông tin từ các hình ảnh trong tiềm thức, nhanh chóng nói lại toàn bộ tin tức mà cô có được cho ông ấy nghe.
“Với một phú ông ở Hương Giang thì vài triệu bảng Anh chiếm một tỉ trọng tương đối lớn trong khối tài sản của họ.” Gia Di nhíu mày, mấy triệu bảng Anh tương đương với hơn trăm triệu đô la Hồng Kông, ở Hương Giang những năm thập niên 90 thì đây chắc chắn là số tài sản khổng lồ. Nếu đám trộm lấy được nó, đây chắc chắn sẽ trở thành vụ án thế kỷ với số tiền tổn thất lớn nhất thời đại của Hương Giang, cô hoàn toàn không thể đo lường nổi mức độ nghiêm trọng của vụ này.
Huồng gì ‘Sỹ nữ lụa’ được mang về nước có ý nghĩa vô cùng quan trọng, quyết không thể để xảy ra chuyện bức tranh lại lần nữa bị trộm mất rồi bán ra nước ngoài.
Bằng không, toàn bộ lực lượng cảnh sát Hương Giang và tất cả mọi người liên quan đều phải gánh tội danh không thể gánh nổi này, thậm chí toàn bộ nhóm cảnh sát Hương Giang đều sẽ không ngóc đầu lên được.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play