Bộ phận quan trọng dưới quần đùi búp bê bị cắt đi!  

Chỉ cần sử dụng một mảnh vải màu thịt, lấp đầy những lỗ cắt đi.

Bảo sao!

Tất cả khiến mọi người như bừng tỉnh!

Nhưng giáo sư Mộ đã nhận ra từ rất sớm.

“Điềm Tâm,” Mộ Kiêu Dương vỗ nhẹ vai cô, chu đáo đưa một sợi tóc óng ánh phía sau tai để làm dịu tâm trạng của cô rồi dùng giọng nói nhẹ nhàng, mang đến sự dịu dàng an ủi lòng người: “Chân dung tâm lý không phải một, hai lần mà hình thành được. Cũng không thể dựa vào một người mà hoàn thành chân dung đó được. Những thứ đó chỉ là sai lệch từ phim ảnh và tiểu thuyết, em đã làm rất tốt rồi. Hơn nữa, tôi và Cảnh Lam đều chưa từng đến hiện trường ba vụ án đầu tiên, chỉ dựa trên một chuỗi bằng chứng và báo cáo phân tích dữ liệu để đưa ra chân dung ban đầu. Cho nên, tôi cũng mới chỉ phán đoán rằng hung thủ có thể là một người phụ nữ dựa trên sự nhạy bén của em trong buổi gặp Hoàng Thiên vừa qua.”

Khi thấy cô kiềm chế được cảm xúc thì anh cảm thấy an tâm hơn. Sau khi chần chừ một chút, anh mới nói: “Vì vậy chân dung ban đầu của chúng ta là chính xác. Hung thủ thật sự là phụ nữ. Hoặc có thể nói là có ý thức tâm lý của phụ nữ.”

Cảnh Lam hiểu rõ, cho nên cũng không nói lời nào. Nhưng Hà Mục Đồng nghe không hiểu gì, hoảng hốt kêu lớn: “Cái gì? Không phải là phụ nữ? Là đàn ông sao?” Chính xác trong danh sách bốn nghi phạm chỉ có hai người là đàn ông, việc này giúp tiết kiệm được rất nhiều thời gian.

“Không phải” Mộ Kiêu Dương và Tiêu Điền Tâm lại đồng thanh nói.

Cô ngẩng gương mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh với ánh mắt tỏa sáng, tràn ngập sự chờ mong nhất định? Cũng đúng, anh và cô thật sự rất hợp nhau! Cứ nghĩ đến câu “Tâm linh tương thông * là cô lại đỏ mặt. (*) Tâm linh tương thông: là hiện tượng kỳ diệu xảy ra khi hai người nào đó có suy nghĩ giống nhau và hiểu suy nghĩ của nhau. Khi Người này nghĩ gì thì người kia sẽ hiểu được và ngược lại.

Nhìn hai người này vậy mà còn có thời gian khoe tình cảm, thật sự là Hà Mục Đồng vội đến chết rồi. Anh ấy nắm lấy tóc, hét lên: “Rốt cuộc là chuyện như thế nào? Hung thủ là nam hay nữ?”

Cảnh Lam bỗng nhiên nhẹ nhàng nói một câu: “Không phải nam cũng không phải nữ.”

Haha! An Vũ ở bên cạnh phải cực lực nhịn xuống, mới có thể giữ cho biểu cảm không bị nhăn nhó. 

“Phải nói là, hung thủ là một người song tính, ăn mặc như phụ nữ. Trong y học được gọi là ‘lưỡng tính’, những người này chỉ có một số rất ít, nhưng thật sự tồn tại. Về mặt sinh lý, họ có cả các bộ phận sinh dục đàn ông và phụ nữ, có khả năng sinh sản và hoài thai, cũng có cả cậu nhỏ.” 

Mộ Kiêu Dương nhanh chóng nói tiếp: “Hơn nữa cô ta đã thực hiện phẫu thuật chuyển giới để trở thành một người phụ nữ thực sự. Chúng ta chỉ cần tìm kiếm những người đã thực hiện phẫu thuật chuyển giới để xác định nghi phạm. Không loại trừ khả năng phẫu thuật đã được thực hiện ở nước ngoài, liên quan đến mức độ bảo mật của các bệnh viện nước ngoài, có thể mất một chút thời gian. Tìm ra hung thủ này sẽ giúp chúng ta tìm thấy  nạn nhân tiếp theo ngay lập tức. Vì nạn nhân đang ở trong danh sách khách hàng của cô ta trước khi thất nghiệp.”

Lần này, Mộ Kiêu Dương cuối cùng cũng nói là “cô ta”. Anh nhấn mạnh chữ “cô ta”, để nhấn mạnh không phải là một người đàn ông. Đây là sự khẳng định và cổ vũ dành cho cô, Tiêu Điềm Tâm đều hiểu hết. 

Cô mím mím môi, thì thầm: “Giáo sư Mộ… Em…” 

Anh chỉ nhìn cô, cười nhẹ nhàng: “Không sao cả, em đã làm rất tốt rồi.” 

Sau đó, anh vươn tay lên nhẹ nhàng chạm vào mái tóc của cô, dịu dàng vuốt xuống.

“Đội trưởng Hà, Điềm Tâm và tôi sẽ đi về trước nhé. Còn việc báo cáo vụ án giết người liên hoàn ‘Mộc Tường Vi’, tôi cũng đã hoàn thành gần xong rồi. Có giáo sư Cảnh tiếp tục theo dõi ở đây rồi.” 

Mộ Kiêu Dương gật đầu với Cảnh Lam, sau đó dắt cô đi trước.

Lái xe về đến nội thành đã là tám giờ tối rồi. 

Anh cảm thấy có lỗi nói: “Vốn dĩ tôi định mời em đi ăn trưa mà cuối cùng lại trở thành bữa tối. Nhưng cũng không sao, từ đây ra biển gần, có một nhà hàng hải sản tuyệt lắm, chúng ta đi ăn ở đó nhé.”

Gió biển nhẹ nhàng, ánh trăng dịu dàng cùng với nhiệt độ không quá lạnh.  Anh lái chiếc xe thể thao từ từ đi xuống, ánh trăng nhàn nhạt rơi xuống gương mặt anh. Cả bầu trời đầy sao đều giống như hòa vào trong đôi mắt anh, lóe lên ánh sáng dịu dàng mà động lòng người. Trên miệng anh là nụ cười trong veo, bên cạnh là biển xanh như mực, ánh sáng lướt qua như giấc mộng đẹp lúc nửa đêm.

Anh đang chờ đợi câu trả lời của cô.

Bên bờ biển còn có mấy gốc đào dại, vừa hay có một trận gió thổi qua làm cánh hoa đào rơi xuống chạm vào môi anh, vậy mà lại dính luôn vào anh. Anh bất động lẳng lặng nhìn cô trong khi xe chạy dần dần chậm lại. Đợi lúc cô phản ứng lại thì xe đã dừng lại rồi.

Chiếc xe dừng ngay dưới một hàng cây đào dại.

Phía sau anh là những cánh hoa đào đang nở rực rỡ trong bóng đêm, tạo thành quang cảnh đẹp nhất của màn đêm.

Anh nhẹ nhàng lại gần cô một chút, cơn gió thổi bay những sợi tóc rối trên trán anh, nốt ruồi đỏ nhỏ giữa hai lông mày như ẩn như hiện. Mà cánh hoa đào dính trên môi anh đỏ tươi, sống động giữa bầu trời đêm, đã khắc sâu vào trái tim cô. Ý trung nhân của cô cũng có một nốt ruồi đỏ! Nhưng trên đời làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, cũng không phải là trên tivi. Anh đã trốn tránh cô suốt nhiều năm như vậy, làm sao có thể...

Tim đập mạnh một nhịp, cô chợt giơ tay lên nhẹ nhàng lấy cánh hoa đào màu hồng trên môi anh ra, mà môi anh đã hôn lên lòng bàn tay cô.

Trái tim cô run lên, làm tay cũng run rẩy theo. 

Anh nhìn cô, cười nhẹ một tiếng: “Cảm ơn.”

Anh ấy rất lịch sự và chu đáo, đã bỏ qua những lúng túng đó của cô. 

“Lúc đó tôi không dám mạnh dạn xác định hung thủ là một người chuyển giới, tuy rằng có thể vẽ chân dung đến đến bước đó nhưng không thể biết được việc thực hiện phẫu thuật chuyển giới.” Ánh mắt của anh ta sáng quắc, cô không dám nhìn nên nhanh chóng nhìn sang hướng khác.

“Cổ áo ren trắng của búp bê được buộc bằng một chiếc nơ màu hồng. Điều này chứng minh rằng hung thủ được công nhận với cơ thể của một người phụ nữ và  thật sự thích nó. Vì vậy, tôi nghĩ rằng trong vấn đề lưỡng tính, người đó nghiêng về việc xem mình là phụ nữ, những đặc điểm của nữ giới sẽ càng rõ ràng hơn. Đồng thời, cha mẹ hung thủ đúng thật là trọng nam khinh nữ, bức chân dung này không sai. Cha mẹ của hung thủ ghét cô ta vì cô ta không phải là một cậu bé hoàn chỉnh. Phía trên cô ta chắc hẳn là còn có hai ba người chị gái, cho nên vì không sinh được con trai, cô ta lại có khuyết điểm, khiến cho cha mẹ càng thêm căm ghét. Cô ta có mối quan hệ tốt với các chị em của mình, căm ghét em trai sinh ra sau này và cả cha mẹ. Mà con búp bê với bộ quần áo rách rưới đã chứng minh cô ta từng bị cha dượng xâm hại, cho rằng mình dơ bẩn, tự ti, áp lực, khinh thường bản thân. Nhưng lý trí lại biết rằng sai không phải lỗi của mình, cho nên cô ta cũng không hận bản thân, vẫn yêu thích thân phận phụ nữ. Điểm này trong quần đùi búp bê đã chứng minh được, cô ta chỉ lột bỏ đặc trưng của nam giới, mà không phải bởi vì chán ghét, oán hận mình từng bị vũ nhục mà phá hủy nó. Tóm lại, tôi và Cảnh Lam đều cho rằng cô ta đã phẫu thuật, trở thành một người phụ nữ thật sự.” Mộ Kiêu Dương giải thích chi tiết cho cô.  

Tiêu Điềm Tâm thắc mắc: “Trong ba vụ án trước đó, anh không phát hiện ra điều này sao?” 

Mộ Kiêu Dương trả lời: “Kỹ thuật viên chụp ảnh theo hướng suy luận của cảnh sát hình sự, trọng điểm của họ không nằm ở con búp bê, chỉ có cảnh chụp trực diện, vì vậy hơi đáng tiếc. Nếu không, việc phá án có thể nhanh hơn.”

Không đúng, những lời anh nói hình như trước sau không đúng lắm. Trước đó anh đã từng xem ảnh rồi, chắc chắn đã sớm phát hiện ra hung thủ là phụ nữ không phải dựa vào gợi ý của cô! Nhưng tại sao anh lại giả vờ không biết?! Tiêu Điềm Tâm cảm thấy rất đau đầu, từ đáy lòng cảm thấy muốn kháng cự với tất cả những chuyên này. Cô rất mệt mỏi, chuyện duy nhất muốn làm là chỉ cần chạy trốn khỏi đây! 

Mộ Kiêu Dương nhìn cô không chớp mắt, ánh mắt sâu đen nhánh. Cô vừa ngước mắt lên thì đã phát hiện, anh đang phân tích cô? 

“Điềm Tâm, tôi có chuyện vẫn luôn muốn nói với em.” 

Anh nắm lấy tay cô, đặt lên môi hôn. Khi ngước mắt lên nhìn cô, mang theo ánh mắt dịu dàng giống như sóng biển nhẹ nhàng lăn tăn trong màn đêm. 

Tâm trí cô thoáng mơ hồ, sau đó là sự mất trí nhớ có chọn lọc mà quên mất chuyện anh đang phân tích mình. Cô nhìn anh, tay vẫn còn bị anh nắm chặt, mặt lại trở nên đỏ bừng. 

Cô sắp hai mươi sáu tuổi rồi, không phải là thiếu nữ ngây thơ nữa. Nên đương nhiên biết anh muốn nói cái gì tiếp theo. 

Cô nói: “Giáo sư Mộ, tôi biết anh rất hấp dẫn. Anh coi trọng tôi, đó là vinh dự của tôi. Chỉ là…” 

Lần này, lời cô nói đã bị anh cắt ngang: “Tôi không có ý này. Em là đang giận tôi không thổ lộ nên tự ý quyết định sao?” 

“Có hay không thì đều không liên quan, chủ yếu là trong tim tôi không có anh. Tôi và anh đều là người lớn rồi, không cần phải lòng vòng nữa. Tôi có người mình thích rồi, bất kể anh ấy có quan tâm hay không thì tôi vẫn luôn chờ đợi anh ấy. Vậy nên, anh đừng lãng phí thời gian với tôi nữa.” 

Cô vừa nói xong, đang muốn đi xuống nhưng lại bị anh ngăn lại. Anh nắm chặt lấy tay cô, không cho phép chạy trốn: “Em nghe tôi nói đã!”  #tytnovel.com#

Đúng lúc này, chuông điện thoại của Mộ Kiêu Dương vang lên. Anh rất lo lắng, sợ cô đi mất, nhưng lại nghe được cô nói: “Giáo sư Mộ, tôi đã từng là một cảnh sát. Anh biết vì sao tôi phải làm cảnh sát không? Bởi vì tôi muốn tìm ra anh ấy, anh ấy đã tránh tôi suốt mười năm rồi.” 

Vậy nên, sau khi lấy lại quyền khống chế cơ thể, việc đầu tiên anh làm là chủ động liên lạc với cô. Anh muốn nói cho cô biết mình vẫn luôn thích cô. Điện thoại vẫn đang kêu, không cho phép anh phân tâm, là tiếng chuông được cài riêng cho cục cảnh sát. 

Cô nhìn vẻ mặt phức tạp của anh, nhẹ nhàng rũ mắt xuống: “Giáo sư Mộ, mau nhận điện thoại đi, đừng để lỡ cuộc gọi quan trọng. Chắc là về vấn đề theo dõi các trường hợp tiếp theo. Anh thả tôi ở bến xe gần nhất là được rồi.” 

Thật ra, cô sợ phải ở chung với anh. Bởi vì cô sớm đã rung động với anh trên chuyến bay năm năm trước. 

Nhưng chỉ là rung động, cô vẫn luôn chờ đợi chàng thiếu niên trong lòng mình trở về. 

Sau khi anh thả cô xuống xe, định nói em đợi tôi, thì đã nghe thấy cô nói: “Giáo sư, cố lên. Để cho các nạn nhân có thể yên tâm nhắm mắt.” 

Trong lòng anh có rất nhiều lời muốn nói, nhưng lại chỉ nhẹ nhàng nói một câu: “Được.” 

Buổi tối hôm đó, hai giờ sáng Mộ Kiêu Dương mới xử lý xong vụ án trên tay. 

Trong vụ án giả mạo Hoàng Thiên, anh đã sớm xác định được đối tượng. Sau khi giải quyết vụ Hoàng Thiên, cộng thêm sự xuất hiện của vụ án và manh mối mới nhất thì càng xác định được kẻ tình nghi là luật sư Chu Ngọc từng giúp đỡ gia đình nạn nhân nhiều lần. 

Bởi vì cuộc phẫu thuật chuyển giới của Chu Ngọc được thực hiện ngay trong nước nên tiết kiệm được rất nhiều rắc rối. Mà qua tìm kiếm của các chuyên gia máy tính trong đội cảnh sát hình sự, bọn họ đã nhanh chóng khóa được mục tiêu chỉ trong vòng bốn mươi phút. 

Khi đồn cảnh sát gọi điện thoại tới, là bởi vì trong danh sách bốn nghi phạm mà Mộ Kiêu Dương cung cấp ban đầu thì có Chu Ngọc đột nhiên thoát khỏi sự theo dõi của cảnh sát không thấy đâu. Mộ Kiêu Dương lập tức bắt tay vào phân tích, căn cứ vào danh sách ba gia đình người bị hại được nhóm khách hàng của cô ta đưa ra, cảnh sát điều tra cả ba gia đình thì cuối cùng phát hiện ra có một gia đình, tất cả mọi người đều mất tích. 

Bởi vì bị cảnh sát theo dõi nên Chu Ngọc lại thay đổi phương thức gây án, không còn xuống tay ở nhà của nạn nhân nữa. 

Cuối cùng Mộ Kiêu Dương hoàn thiện chân dung của Chu Ngọc, chỉ ra rằng có lẽ cô ta đã đưa gia đình nạn nhân đến nhà mẹ của mình. Thậm chí mẹ của Chu Ngọc cũng sẽ bị bắt cóc nếu như bà vẫn còn sống. 

Bởi vì, ảo tưởng cuối cùng của Lý Ngọc thật ra đều là trở về gia đình ban đầu của mình. Phá hủy gia đình cực kỳ vặn vẹo này, giết chết mẹ đẻ và cha dượng, cũng như giết chết chính bản thân cô ta! Kể cả cô ta có gây án nhiều lần như vậy thì mục đích cũng chỉ là thực hiện hóa những ảo tưởng trong đầu lặp đi lặp lại, có nghĩa là tự sát hết lần này đến lần khác! 

Vì thế, sau một hồi điều tra thì cảnh sát cuối cùng cũng tìm được nơi ở của mẹ Chu Ngọc. Mộ Kiêu Dương phối hợp cùng cảnh sát nhanh chóng đến hiện trường. Cảnh tượng lúc đó có chút đáng sợ, bởi vì mẹ của Chu Ngọc đang ngồi trong phòng khách, dưới dạng xác khô. 

Mộ Kiêu Dương dùng tâm lý ám chỉ cùng thuật phân tích tâm lý để đánh thủng phòng tuyến tâm lý của Chu Ngọc, còn tìm đến hai người chị của Chu Ngọc để khuyên bảo cô ta. Đàm phán một hồi cuối cùng cũng giải cứu con tin thành công. 

Cha dượng của Chu Ngọc đã sớm ly hôn với mẹ cô ta từ mấy năm trước, vì vậy cô ta vẫn luôn không có cơ hội để xuống tay. Mà nửa tháng trước cha dượng của Chu Ngọc mất tích, đúng vào ngày cô ta bị thất nghiệp. Điểm này thì cô ta đã thừa nhận ngay tại chỗ khi bị bắt, nhưng lại không chịu mở miệng nói ra vị trí ném xác. 

Mục Kiêu Dương thương lượng với đội trưởng Hà, nói sẽ cùng Tiêu Điềm Tâm thẩm vấn Chu Ngọc: “Tiêu Điềm Tâm có phân tích gần với tâm lý của Chu Ngọc nhất, cô ấy có cách khiến cô ta phải khai ra.” 

Nhớ lại cảnh đó thì thật ra cả quá trình cũng không có gì ly kỳ cả, so với những vụ án mà anh ấy từng giải quyết trong quá khứ thì nó chẳng là gì cả. Nhưng Mộ Kiêu Dương lại cảm thấy mệt mỏi vì vì không có Tiêu Điềm Tâm ở bên cạnh. 

Mải nhớ đến cô, khi xe của anh ấy dừng lại thì đã ở dưới căn hộ nhỏ cô đang thuê rồi. 

Mộ Kiêu Dường cười khổ một tiếng, ấn cửa sổ xe xuống rồi ngẩng đầu lên. Chỉ thấy những vì sao trên bầu trời, gió biển thổi nhè nhẹ khiến người ta ngà ngà say. 

Anh ấy kéo kéo cà vạt, nới lỏng ra. Sau đó lại kéo mạnh một cái, cà vạt màu xanh lá đậm bị anh ấy xé toạc rồi tùy ý vứt sang ghế phụ. Dường như hương thơm của cô vẫn còn ở đó, là mùi hương thoang thoảng của rêu và cây cỏ, có thể là cây vân sam, hoặc cũng có thể là một loại cây không rõ nguồn gốc nào đó… Ngay cả khi cô dùng loại nước hoa nhẹ nhất cũng không thể giấu đi mùi thơm ngọt ngào phát ra từ cơ thể cô… 

Anh ấy ngẩng đầu lên, nhìn vào căn phòng cô đang ở. Phòng ngủ của cô vẫn sáng đèn, đã ba giờ sáng rồi mà cô vẫn chưa ngủ? 

Đúng lúc đang định gửi tin nhắn cho cô thì tin nhắn của cô lại đến trước: [Điều tra nhớ chú ý an toàn.]

Không kèm theo bất cứ biểu cảm nào, giọng điệu cũng rất khách sáo nhưng lại bộc lộ sự lo lắng và sự gắn bó của cô với anh ấy. Mộ Kiêu Dương nghiên cứu tâm lý học nên đương nhiên hiểu được rằng cô đã rung động với mình, cho dù anh ấy có đeo mặt nạ, cho dù anh ấy có che giấu đi thân phận. 

Anh ấy trực tiếp gọi điện thoại cho cô: “Em còn chưa ngủ sao?” 

“Anh vẫn chưa xong việc?” 

Hai người đồng thanh nói. 

“Điềm Tâm, đã phá được án rồi. Chúng tôi đã giải cứu thành công các gia đình nạn nhân, tất cả đều an toàn.”

Đối với những người như bọn họ thì việc lang thang ở những khu vực nguy hiểm chỉ là để giải cứu nạn nhân được an toàn. Vì vậy, không có tin tức nào vui hơn thế này. 

Sau một hồi im lắng, cuối cùng cô cũng lên tiếng từ đầu bên kia điện thoại: “Vậy thì tốt rồi. Giáo sư Mộ có thể nghỉ ngơi thật tốt rồi.”

Dừng lại một chút, cô lại nói: “Đó là tin tức tốt nhất tôi từng nghe.” 

Mộ Kiêu Dương cầm điện thoại mỉm cười. Cô gái của anh có trái tim thuần khiết nhất, tinh tế và trong trẻo như pha lê. 

Một trái tim trong sáng, sạch sẽ không tì vết. 

“Điềm Tâm, ngày mai tôi mời em ăn trưa. Có một số việc, chúng ta phải nói chuyện nghiêm túc.” 

Đầu bên kia qua một lúc lâu không có động tĩnh gì, cuối cùng cô cũng thở dài một tiếng, cảm thấy vẫn nên đích thân nói cho rõ ràng. Vì vậy đã trả lời: “Được.” 

Anh ấy nghĩ rằng mình đã làm tổn thương cô quá sâu sắc khi ra đi mà không một lời từ biệt. Mà cô vì chờ đợi anh mà không hề dễ dàng chút nào. Mặc dù có xuất hiện người khác khiến cô rung động, nhưng cô thậm chí còn không tự nguyện đi hỏi tên của người đàn ông có râu quai nón mà chỉ gọi anh ấy là giáo sư Mộ. Cô là đang cố gắng hết sức để đẩy những người đàn ông khác bên cạnh mình ra, ngoại trừ “Mộ Kiêu Dương”, không chịu cho mình bất cứ cơ hội nào… 

Cô gái ngốc nghếch của anh. 

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play