Bộ vest đen của anh khá mỏng, ôm lấy thân hình hoàn hảo của anh giống như một tác phẩm điêu khắc thời Phục hưng của Ý.
Cô cụp mi nhưng mắt cô vẫn trông thấy bờ vai gầy gò của anh, không ngờ nó lại rộng như vậy. Vạt áo sơ mi trắng hơi xắn lên làm lộ ra vòng eo thon thả, bên dưới một chút là rãnh eo hóp sâu hệt như nàng tiên cá…
Cô vội vàng tránh đi thân hình(đường cong) khiến cho người ta đỏ mặt kia, cô lại vô nhìn vào đôi chân dài gầy nhưng đầy khỏe khoắn ẩn bên trong chiếc quần tây của anh… Oa… nơi này còn hấp dẫn hơn nữa...
Anh lại liếc nhìn cô rồi cởi từng cúc quần áo và ném âu phục xuống sàn.
Tiêu Điềm Tâm đỏ mặt, cô im lặng nhặt áo gió và âu phục của anh lên đặt ở sau ghế. Sau đó, cô lấy thước dây đo quanh eo anh một vòng và cẩn thận không chạm vào da thịt trên eo anh, đồng thời ghi nhớ số đo vòng eo của anh ở trong đầu. . Chậc chậc, trong số các nam giới với chiều cao hơn 1m9 thì vòng eo này thật sự rất mảnh mai!
Anh kéo nút áo sơ mi thứ hai và nhanh chóng cởi nó ra tiếp theo là nút thứ ba, nút thứ tư. Lúc này xương quai xanh trắng nõn và khuôn ngực thanh tú đã dần lộ ra: "Tôi cũng phải cởi áo sơ mi sao?". Mộ Kiêu Dương nhìn cô với sự tinh nghịch ở nơi đáy mắt của anh.
“Không cần.” Tiêu Điềm Tâm không nhịn được mà đỏ mặt.
Hoàng Thiên đột nhiên lên tiếng: "Cô ấy là người phụ nữ của anh à?"
Đôi tay Tiêu Điềm Tâm lập tức dừng lại.
Mộ Kiêu Dương vẫn luôn nhìn khuôn vào mặt u ám của cô, anh chỉ cười cười và không trả lời câu hỏi của anh ta.
"Anh đã thử rồi sao?". Ánh mắt anh ta cứ luôn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Mộ Kiêu Dương: "Để cô ấy làm cho anh"
Tiêu Điềm Tâm đang nửa ngồi xổm dùng hai tay lấy số đo đũng quần của anh, mặt cô lại càng áp sát vào cơ thể anh. Khi bị nói như vậy, cô cảm thấy ‘bùm’ một tiếng giống như máu đang chảy ngược lên não.
Mặc dù cô biết mục đích của việc giáo sư Mộ kêu cô làm điều này nhưng cô vẫn cảm thấy rất xấu hổ.
Bỗng nhiên có một bàn tay ấn lên đỉnh đầu của cô, sau đó cô nghe thấy giọng nói trong trẻo và tao nhã của giáo sư Mộ vang lên: “Em đứng dậy đi.” Giọng nói ấy không mang theo một chút dục vọng và tạp chất nào, nó thật sự rất sạch sẽ và thuần khiết.
Cô đứng dậy rồi lùi lại một chút.
Mộ Kiêu Dương lại ngồi xuống ghế, nói: “Tôi rất tò mò đấy, điều gì lại khiến anh hưng phấn đến như vậy?”. Dừng một chút, anh nói tiếp: “Tôi hiểu rồi, anh có liên quan đến năm vụ án giết người và không có dấu hiệu phạm xâm phạm bọn họ nhưng thật ra sau khi bọn họ chết anh còn mở miệng bọn họ ra sau đó tàn nhẫn cắm dao vào miệng họ, nó giống y như việc sỉ nhục mẹ anh ở trong tưởng tượng của anh vậy.”
Toàn thân Tiêu Điềm Tâm không khỏi chấn động, cô đã hoàn toàn hiểu ra mọi chuyện. Chỉ trong một giờ mà giáo sư Mộ đã có được tất cả thông tin chi tiết mà anh cần biết về người tù nhân này: "Người tù nhân bù án tử này là do anh phụ trách truy bắt sao?”. Cô không thể không hỏi anh câu này.
"Không, lúc đó tôi không ở Hạ Hải nên tôi chỉ dựa vào ảnh chụp của cảnh sát và các báo cáo khác để cung cấp hồ sơ cụ thể cho họ. Cảnh sát đã tham khảo ý kiến của một vị giáo sư tâm lý học tên Cảnh Lam và cuối cùng thì cũng đã bắt được anh ta."
Hoàng Thiên mỉm cười, anh ta không cảm thấy xấu hổ khi bí mật của mình bị bại lộ mà ngược lại lại càng bình tĩnh hơn. Anh ta vẫn gác tay phía sau đầu, giơ một chân lên và ngả người ra sau. Anh ta khẽ đung đưa hai chân giữa không trung: "Nói đi! Các người đến đây đơn giản chỉ vì muốn gặp tôi hay là muốn lấy cái gì?". Dừng lại một chút, anh ta nói tiếp: "Ồ, cô gái này… cô tuyệt đối không phải nhà thiết kế thời trang, có lẽ cô cũng là một cảnh sát. Trên người cô có loại mùi đó của những người đó, mùi đó thật sự rất khó chịu. Giống y như loài linh cẩu dai như đĩa, một khi chúng đã cắn người thì sẽ không buông ra. Đúng vậy, chính là mùi hương đó. Thế nhưng nó cũng rất dễ chịu đối với tôi đấy."
Mộ Kiêu Dương dùng ánh mắt ra hiệu với cô sau đó gật gật đầu. Tiêu Điềm Tâm lập tức ngồi xuống bên cạnh Mộ Kiêu Dương. Cô lật giở tập tài liệu ra và đọc lướt qua. Tập tài liệu này rất dày, Mộ Kiêu Dương hỏi: "Có đủ thời gian cho em đọc hết chừng đó không?"
"Không thành vấn đề. Tôi đã luyện tập khả năng ghi nhớ khi còn ở FBI nhằm ghi nhớ thông tin một cách nhanh chóng."
Mộ Kiêu Dương không nói gì mà chỉ gật đầu.
Thay vào đó, Hoàng Thiên lại huýt sáo và nói: “Ô, nữ thám tử xinh đẹp."
Tiêu Điềm Tâm đặt một chồng ảnh sang một bên, cô dễ dàng trông thấy rằng đôi mắt của Hoàng Thiên không bao giờ rời khỏi những bức ảnh đó.
Ha! Cứ để anh ta xem số ảnh này cho đã đi! Chiêu này là do giáo sư Mộ dạy cho cô!
Mộ Kiêu Dương chỉ cười cười: "Em lại học thói hư rồi."
Chỉ cần có kết quả xứng đáng thì quá trình sẽ không thành vấn đề! Tiêu Điềm Tâm hừ lạnh một tiếng.
"Thành phố Hạ Hải lại xảy ra một vụ giết người hàng loạt, thủ đoạn của kẻ giết người này rất giống với anh. Hắn ta là một người hâm mộ của anh và luôn dõi theo anh.". Vừa nói, Mộ Kiêu Dương vừa lấy một tập văn kiện ở trong túi ra đưa cho Hoàng Thiên
Thấy anh ta đưa tay ra, Mộ Kiều Dương lại đè tập văn kiện xuống.
"Nếu như anh muốn xem thì chúng tôi sẽ cho anh xem nhưng anh phải cho chúng tôi một vài thông tin hữu ích!". Mộ Kiêu Dương nhún nhún vai, anh chống tay lên bàn: "Ví dụ như…tại sao anh lại thay đổi cách gây án?"
"Anh hận người nhà của mình, đặc biệt là mẹ của anh và tôi có thể hiểu được được điều đó. Vì thế anh mới tra tấn phụ nữ trong một thời gian dài nhưng khi ra tay với đàn ông, anh lại hành động rất nhanh và không có hành hạ họ nhiều lắm. Tôi cảm thấy rằng ba ruột của anh đã bỏ nhà đi. Khi anh còn rất nhỏ, ba anh đã sinh bệnh mà chết đi à? Không phải, tôi đoán là ông ta đã bỏ rơi anh. Vì vậy anh cũng rất hận ông ta. Người chồng đại diện cho nỗi uất hận về người ba của anh, anh đâm người chồng mấy nhát dao thật sâu. Sau đó thù hận nhanh chóng dâng cao và cuối cùng là một nhát dao chí mạng ở ngay tim. Anh luôn chọn gia đình có hai hoặc ba người con, có trai có gái đầy đủ vì anh luôn bắt chước và ảo tưởng rằng đó là gia đình ban đầu của mình. Người con trai thường bị đâm chết bằng dao nhưng tất cả các cô con gái đều bị ép uống thuốc ngủ, như thể họ đang chìm vào giấc ngủ thật say. Điểm mấu chốt về sự ảo tưởng của anh là ở đâu vậy?". Mộ Kiêu Dương muốn hỏi hai vấn đề: một là tại sao Hoàng Thiên lại thay đổi các thủ đoạn gây án đối với các bé gái, hai là mấu chốt về sự ảo tưởng của Hoàng Thiên về những chuyện xảy ra xung quanh anh ta. - bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t
Tiêu Điềm Tâm cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ nhưng cô vẫn không thể giải thích được đó là gì. Cô cảm thấy có chút bất an và nghĩ rằng giáo sư Mộ đang ám chỉ cho mình biết một điều gì đó. Với trí thông minh và sự mạnh mẽ của giáo sư Mộ, làm sao mà anh có thể không biết câu trả lời cho những câu hỏi này chứ?.
Tại sao anh lại bảo cô đi cùng anh đến nhà tù này chỉ vì khiến cho Hoàng Thiên mở miệng?
Không thể nào!
Không cần suy nghĩ nhiều, Tiêu Điềm Tâm tiếp nhận tập hồ sơ vụ án mới xảy ra từ tay Mộ Kiêu Dương. Cô nhanh chóng lật xem và càng đọc lại càng sợ hãi. Cô luôn cảm thấy có chuyện gì đó mình mà đã biết được đáp án từ trước và một điều gì đó đang sắp xảy ra...
"Anh luôn ám ảnh về việc trở thành phụ nữ. Ý định ban đầu của anh khi nhìn thấy chiếc váy là muốn mặc nó lên vì anh thật sự rất thích nó nhưng đó không phải là sự yêu thích thuần túy nữa. Thế nhưng sau đó, mẹ anh không hiểu và lại sinh ra ác cảm với anh. Bà ấy không ngừng trêu chọc, xúc phạm, và đánh đập anh. Nguyên nhân duy nhất chính là như vậy khiến anh từng bước từng bước trở thành một kẻ biến thái. Anh cho rằng mình là một kẻ biến thái vì anh luôn luôn là đồ biến thái trong mắt mẹ mình, anh còn cố ý làm thêm điều gì đó để chọc tức mẹ anh nữa phải không?". Tiêu Điềm Tâm nói rất nhiều chỉ trong một hơi.
Hoàng Thiên ngừng lắc lắc người, anh ngồi thẳng dậy và nhìn chằm chằm vào cô.
Tiêu Điềm Tâm không lập tức nói tiếp mà là liếc nhìn sang giáo sư Mộ đang ngồi bên cạnh, cô lại bắt đầu đỏ mặt.
Trước đây, bất luận là người đàn ông nào ở sát bên cạnh cô, cô đều không đỏ mặt cùng nhịp tim đập nhanh mà nói hết ý nhưng nếu là anh thì...
“Ở trước mặt bà ấy, anh không ngừng sờ soạng chiếc váy mà mình nhặt được.” Mộ Kiêu Dương bình thản nói.
Hoàng Thiên hừ một tiếng: "Đó là bởi vì trong mắt bà ấy thì tôi luôn là loại người như vậy. Tôi sẽ giúp bà ấy thực hiện được ý nguyện của mình". Dừng một chút, anh ta quay sang Tiêu Điềm Tâm và nói: “Cô nói đúng, tôi đã mơ tưởng về việc được trở thành một cô con gái .” Bởi vì nếu anh ta thật sự là con gái có lẽ mẹ sẽ không chán ghé anh ta như vậy, coi anh ta như một con quái vật…
Tiêu Điềm Tâm và Mộ Kiêu Dương đều hiểu những gì anh ta nói nhưng vẫn im lặng không nói gì.
Sau khi chọc giận mẹ mình, anh ta đã bị bà đánh đập dã man. Cuối cùng, chỉ còn lai một cậu bé mười hai tuổi với tâm lý đã trở nên méo mó đang giơ con dao của một kẻ đồ tể lên...
“Anh không có đủ sức để giết chết bà ấy.” Mộ Kiêu Dương chỉ ra.
"Đúng vậy! Tôi còn quá nhỏ và yếu kém nên tôi đã bị giam lại trong bệnh viện tâm thần. " Hoàng Thiên trực tiếp trả lời mà không hề giấu diếm điều gì.
Mộ Kiêu Dương suy nghĩ một lúc rồi nói: "Đó là lý do tại sao anh dần dần trở thành một kẻ giết người hàng loạt cực kỳ biến thái. Anh không thể dừng tửng tượng về những việc mình chưa từng làm, hết lần này đến lần khác tưởng tượng về chúng và đã biến chúng thành hiện thực cứ lặp đi lặp lại."
Không có bất cứ câu trả lời nào vang lên. Một lúc lâu sau, Hoàng Thiên mới gật đầu một cái.
Bản tính thật sự của con người là thiện hay là ác? Tiêu Điềm Tâm vẫn còn chút thiện ý cuối cùng trong trái tim cô. Cô nhìn anh rồi nắm chặt lấy ống tay áo của anh, trầm giọng nói: "Shaw, anh có nghĩ rằng nếu ngay từ đầu anh ta không làm như vậy với mẹ mình... thì anh ta còn có thể ảo tưởng dẫn đến giết người hết lần này đến lần khác không?"
Mộ Kiêu Dương không khỏi thương hại cho cô vì cảm thấy cô vẫn còn quá mềm lòng. Anh xoa xoa đầu cô, nói: “Điềm Tâm, em phải hiểu rằng từ khi mẹ Hoàng Thiên đối xử thô bạo với anh ta thì tâm lý của anh ta đã dần trở nên không bình thường. Dù cho anh ta có ra tay giết chết mẹ mình hay không, Hoàng Thiên vẫn sẽ không thể nào kiểm soát được những suy nghĩ biến thái và giết chóc ở trong lòng mình. Không có người mẹ nào nên đối xử với con cái mình như vậy".
Đột nhiên, cả người Hoàng Thiên như bị đóng đinh trên mặt đất. Anh ta nhìn Mộ Kiêu Dương với khuôn mặt tái nhợt, cuối cùng cất tiếng nói: "Cảm ơn anh."
Lời nói mang theo sự chân thành. Sau khi nói xong, tâm anh ta đã như tro tàn, đôi mắt trở nên vô hồn và không còn muốn trả lời bất cứ câu hỏi nào nữa.
Mộ Kiêu Dương lại dùng ánh mắt ra hiệu cho cô.
Cô di chuyển cơ thể của mình, dựa người vào cạnh bàn và sát lại gần Hoàng Thiên: "Anh có muốn xem không?". Sau đó, cô đưa cho anh ta một xấp ảnh của vụ án mới và không có ảnh xác chết (đó là sự tôn trọng đối với các nạn nhân) nhưng lại có những bức ảnh chụp hiện trường. Máu văng tung tóe ở khắp mọi nơi đã cho thấy sự việc xảy ra bi thảm đến mức nào.
"Tôi muốn nhìn thấy thi thể của đứa trẻ." Hoàng Thiên nói.
Tiêu Điềm Tâm lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Không được đâu.” Cô càng dựa sát lại gần anh ta hơn.
Hoàng Thiên liếc cô một cái, cười cười: "Các người còn muốn biết thêm cái gì nữa?"
Tập tài liệu về những vụ thảm sát của Hoàng Thiên vẫn còn được để trên bàn và những bức ảnh về vụ án vẫn chưa được cất đi. Đôi mắt của Hoàng Thiên dán chặt vào nơi ‘nhắm mắt’ bé gái (tức là phòng ngủ của các bé gái, trong ảnh chụp lại các đường vẽ vòng tròn lớn xung quanh thi thể của nạn nhân và không có ảnh chụp của người đã khuất). Đoán trước được suy nghĩ của Hoàng Thiên, Mộ Kiêu Dương nói thêm: " Các nạn nhân đã chết đi một cách thanh thản nhất, nằm im trên giường như thể đang ngủ. Các bé gái ăn mặc chỉnh tề và không gặp bất kỳ hành vi ngược đãi hay xâm phạm nào."
Lại liên quan đến búp bê Tây Dương.
Tiêu Điềm Tâm không biết được thông tin này sớm như Mộ Kiêu Dương. Đây cũng là lần đầu tiên cô nhìn thấy những bức ảnh này. Cô chỉ biết được những cô bé đó từ bốn đến tám tuổi. Khuôn mặt lúc ra đi rất thanh thản, không có chút sợ hãi. Mái tóc của những cô bé đó không hề rối tung lên và rõ ràng rằng nó đã được cố ý chải chuốt. Quần áo của các cô bé hoàn toàn chỉnh tề. Cô cố gắng tìm kiếm theo từ trí nhớ của mình, hồ sơ cho thấy không có bất kì\ỳ dấu vết vi phạm. "Anh đã tách các bé gái ra khỏi những thành viên khác trong gia đình ngay từ đầu. Chúng không biết gì nên không cảm thấy sợ hãi. Ngay từ đầu, anh đã kiếm cớ để tiếp cận những gia đình đó và kết bạn với họ. Chân dung anh vẽ lên cho mọi người nhìn thấy rằng anh là người có tài ăn nói, thân thiện và hay làm những việc giúp ích cho cộng đồng nhưng anh không tiết lộ quá nhiều về mình vì anh không cố tình thu hút sự chú ý từ bên ngoài. Vẻ bề ngoài của anh luôn sạch sẽ và ngăn nắp với mức lương rất ấn tượng vì vậy ấn tượng đầu tiên mà người khác cảm nhận được là rất tốt. Nghề nghiệp của anh có thể là một giáo viên, bác sĩ hoặc những nghề tương tự."
“Bác sĩ nhi khoa.” Mộ Kiêu Dương khẳng định.
Vì vậy anh ta có thể nghênh ngang đi vào phòng của các bé gái.
Tiêu Điềm Tâm đã nghiên cứu những bức ảnh đó. Để bước vào thế giới tưởng tượng của đối phương, cô đã liên tục thay đổi vị trí của năm bức ảnh của năm bé gái nhỏ bên trong điện thoại di động. Cuối cùng cô đặt tất cả những bức ảnh theo chiều ngang, chúng y như một con búp bê.
Bỗng nhiên, cô lập tức tìm thấy được điểm mấu của sự ảo tưởng đó: "Váy của năm bé gái nhỏ nằm ở đâu?"
Búp bê xinh đẹp thì làm sao lại không có váy!