"Báo cáo!" Tiếng báo cáo trong trẻo của Diệp Vãn Lê khiến âm
thanh giảng bài của Thanh Phong dừng lại.
Ông đặt cuốn sách giáo khoa xuống, quay đầu nhìn Diệp Vãn Lê và Lâm Nam
đứng ở cửa lớp, hỏi: "Tại sao chuông báo vào lớp reo rồi hai đứa mới
đến?"
"Thưa thầy, bọn em đi nhà vệ sinh ạ." Diệp Vãn Lê cúi đầu nhìn
xuống mũi giày của mình nói.
Thanh Phong hỏi: "Giờ ra chơi không đủ cho hai đứa đi vệ sinh à?"
Diệp Vãn Lê nói: "Giáo viên bảo bọn em sang phòng thí nghiệm khuân
sách ạ."
Thanh Phong: "Chỉ có hai đứa à? Người khác không đi à?"
Diệp Vãn Lê tự biết đuối lý, im lặng đứng ra ngoài cửa.
Lâm Nam theo sát phía sau cô ấy.
Diệp Vãn Lê dựa vào tường, thở dài: "Tớ chạy nhanh đến thế mà vẫn trễ,
sau này sẽ không dám làm thế nữa."
Lâm Nam cảm thấy không sao cả, vì tiết của Thanh Phong là tiết ôn tập, cũng
không có bài mới: "Ừ, tin cậu."
"Không phải chứ? Cậu thật sự tin tớ à?!" Diệp Vãn Lê ngạc nhiên
nhìn Lâm Nam: "Mỗi lần nói câu này với người khác họ đều không tin
tớ."
"Tớ không có khả năng đoán trước tương lai. " Lâm Nam quay đầu
nhìn Diệp Vãn Lê: "Nếu lần sau cậu thật sự làm được, bây giờ tớ nói không
tin cậu có phải quá đáng không."
Diệp Vãn Lê nghe xong lời Lâm Nam lại một lần nữa càng yêu cô ấy hơn:
"Đúng thế!!! Họ thật là không biết thương hương tiếc ngọc gì cả!!!"
Lâm Nam nhìn cây ngô đồng ngoài phòng thí nghiệm, đột nhiên đưa tay vào túi
rồi lấy ra chiếc vòng tay heo con mà Diệp Vãn Lê tặng cô hôm qua.
Lâm Nam đeo vòng tay lên cổ tay: "Sợ chết khiếp, tớ cứ tưởng là đánh rơi
rồi."
Diệp Vãn Lê thấy Lâm Nam đeo chiếc vòng tay mình tặng lên tay, hỏi:
"Sao cậu còn giữ nó vậy?"
"Hả? Tại sao tớ không giữ chứ?" Lâm Nam hỏi lại.
Diệp Vãn Lê bĩu môi: "Tớ nghĩ cậu sẽ thấy nó quá trẻ con nên không
đeo."
"Vậy tại sao cậu lại tặng tớ?" Lâm Nam hỏi.
Diệp Vãn Lê: "Không phải nói là để bảo vệ bình an sao!"
Lâm Nam đưa vòng tay ra trước mặt Diệp Vãn Lê: "Bảo vệ bình an, không
cần thì phí."
Diệp Vãn Lê giơ tay chọt chọt vào mông con heo: "Vòng tay này đẹp thật
đấy, tớ cũng muốn nuôi một chú heo con thơm tho, chờ ngày nào đó cậu giúp tớ
nuôi một con nhé."
"Được."
***
Giờ tự học buổi trưa kết thúc, Diệp Vãn Lê cuối cùng cũng có thể quay lại
lớp ngồi.
Diệp Vãn Lê ngồi trên ghế, cúi người xuống xoa đôi chân của mình:
"Đứng cả tiết mệt chết mất, cảm giác như chân sắp gãy rồi vậy."
"Ai dô!!! Ai đây, đây không phải Diệp Vãn Lê sao? Sao tiết trước không
vào lớp học nhỉ?" Nam Chi thấy Diệp Vãn Lê vào liền đi qua trêu chọc.
"Cậu có ý gì đây, cười nhạo tớ à?" Diệp Vãn Lê nói.
"Không hổ là lớp trưởng, thông ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).