Lúc trên bàn ăn, Lục Quỳnh vẫn giữ
nguyên nụ cười trên môi. Cô ngồi đối diện Trần Niệm An, lặng lẽ nhìn cậu bằng
ánh mắt đầy lên án.
Nội tâm Lục Quỳnh: Đồ chó nhà cậu dám
chơi chiêu với bà!!
Trần Niệm An mỉm cười vô tội.
Nội tâm Lục Quỳnh: Mọi khoái cảm từ vả
mặt và làm màu của tôi đều bị cậu làm cho tiêu tan cả rồi!!
Trần Niệm An mỉm cười vô tội.
Lục Quỳnh: “...”
Lục Quỳnh cắn miếng thịt bò Kobe thật mạnh
để giải toả tâm trạng không vui. Không ngờ ánh mắt hằn học của hai người họ
trong mắt người lớn lại mang ý nghĩa “liếc mắt đưa tình". Chú Liêu cười hỏi:
- Quỳnh Quỳnh này, con và Niệm An biết nhau
hả?
Lục Quỳnh sượng trân. Cô còn chưa kịp
nói gì, Trần Niệm An đã giải thích trước:
- Dạ ba. Chị Lục Quỳnh là người tốt đã
đưa con đến bệnh viện lần trước.
Chú Liêu như chợt ngộ ra, cười rộ lên nói:
- Thế thì nhất định phải cảm ơn Quỳnh
Quỳnh rồi. - Rồi ông ấy quay sang giải thích với ba mẹ Lục Quỳnh còn đang ngơ
ngác: - Dạo trước Niệm An ngất xỉu trong trường, may mà Lục Quỳnh đưa nó đến bệnh
viện kịp thời. Nhưng khi tôi chạy đến đó thì con bé đã đi mất rồi.
Mẹ Lục Quỳnh nghe vậy cũng cười tươi
rói:
- Không ngờ lại có duyên đến như vậy. -
Nói xong mẹ Lục Quỳnh kh� ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).