Quả nhiên mười năm sau
triều đại này sụp đổ.
Nhà cao cửa
rộng nghiêng ngả, ánh mặt trời và ánh chiều tà chiếu vào từ những ô
cửa sổ và mái ngói ủ dột.
Công chúa Chiêu Tĩnh
tuổi không quá ba mươi, nửa đời chưa gả.
Móng sắt phương Bắc đập
phá kinh đô cũ, binh hoang mã loạn, đao binh người Hồ sắp đánh
vào Quảng Dương cung.
Mà trên cung điện
hoang vu vắng vẻ không có bóng dáng một thị vệ nào, bá quan như chim
bay thú tán, cho dù là hoàng đế đương triều của triều đại cũng
đã đập đầu chết trên Loan điện từ lâu.
Một cung
điện lớn như vậy, nhưng chỉ có một công chúa chưa gả ngồi trên đài,
trang phục lộng lẫy ngồi đối mặt với một nước cờ thua không thể phá.
Cũng chính vì
vậy, đến ngày vẫn số long mạch cạn kiệt, Giang Chiết Liễu không đi
chăm sóc nhân hoàng mới sinh, mà chơi một ván cờ cuối cùng với công chúa Chiêu
Tĩnh.
Trong thời kỳ hỗn
loạn, không ai quan tâm điều có phù hợp với quy tắc không.
Ánh chiều tà như
máu, chiếu rọi trên vạt áo mỏng trắng như tuyết của Giang Chiết
Liễu, bao phủ góc tay áo của y, phản ánh một mảnh mờ nhạt mông lung.
“Vận số Đại lương đã
hết, nơi này cực kỳ nguy hiểm, Giang công tử cần gì phải đi cùng.”
Giang Chiết Liễu vẫn
chưa mở miệng nói chuyện, mà cùng đối phương đánh cờ một
lát, sau đó mới từ từ nói: “Lần này Công chúa đi về phía
tây, còn có thể tránh được một kiếp.”
“Tránh được một
kiếp, trong lòng lại có ngàn nút thắt.”
Giang Chiết Liễu sớm
biết được tâm tính của người này, cũng không có gì bất ngờ, y
một bên cúi đầu đánh cờ, một bên lạnh nhạt nói: “Người
không thua lòng dạ, thường sẽ thua chính mình.”
“Ý tốt của Giang công
tử, bản cung xin nhận tấm lòng.” Công chúa Chiêu Tĩnh nói: “Quân
vương chết xã tắc, từ năm đó ta cùng quân gặp mặt một mặt đã vô tình hợp ý
người, đang lúc hiến dâng phần đời còn lại của mình cho quốc gia, máu đi cùng
với ánh tà dương, cũng không tính là sống vô ích một lần, ngay cả một chút
giá trị cũng nói không ra miệng.”
Giang Chiết Liễu vẫn
thờ ơ, mặc dù y có ba phần thương hại với người trước mắt nhưng tất cả đều
là tình cảm bình thản không gợn sóng, đối đãi như bằng hữu và sẽ không có một
chút lẫn lộn với tình ý đối với Tiểu Ma Vương.
Y mới là người vô tình
yêu một người vô cùng thâm tình.
“Ta đã biết công chúa
trong mười lăm năm,” Y nói: “Ta đã dự đoán được suy nghĩ của ngươi.”
Công chúa Chiêu Tĩnh im
lặng gật đầu, sau đó lại đột ngột hỏi: “... Giang công tử...
Ngươi có phải...”
Giang Chiết Liễu ngước
mắt nhìn nàng.
“Ngươi có phải
là người ở đây không?”
Giang Chiết Liễu nhíu
mày, hỏi ngược lại: “Ý ngươi là gì.”
“Trong lòng
bổn cung luôn nghi ngờ ngươi là Trích Tiên nhập trần, Cô Xạ thần nhân.”
Nàng suy nghĩ một chút: “Không riêng gì dung mạo khí phái, mà nhiều hơn là
cảm giác.”(MNXX x TYT)
Giang Chiết Liễu mỉm
cười, bình tĩnh nhìn nàng, nói: “Công chúa có loại cảm giác này, hẳn là
phải có hữu duyên với tiên gia mới đúng.”
“Tiên gia?”
Nàng đặt câu hỏi
như thế, Giang Chiết Liễu lại không muốn nói, sợ nhắc nhở quá nhiều, sẽ hủy
hoại tu hành của nàng.
Chuyện nhân thế
phàm trần, tự nhiên là một loại tu hành. Ví dụ như quốc gia tan cửa nát
nhà, chỉ sợ là luân hồi trăm đời cũng không thể gánh chịu, trong đó có thể
n ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.