Khi Văn Nhân Dạ hôn y
giống như nếm thử một miếng đồ ngọt mềm mại, đầu lưỡi từ từ quét vào
khoang miệng, cạy mở hàm răng, hơi thở hoà quyện vào nhau.
Đầu óc Giang Chiết
Liễu có chút choáng váng, y nhắm mắt lại mở ra, không
biết vì sao, ngay cả sức lực đáp lại cũng rất có hạn, tất cả đều rất
bị động. Nhưng y có thể cảm nhận được nhiệt độ và hơi ấm của bàn tay đối
phương trên cơ thể.
Chuyện gì đang xảy ra
vậy...
Y không nên bất
lực đến mức này.
Giang Chiết Liễu kiên
nhẫn thăm dò, cảm giác đây giống như là dấu hiệu thể chất đặc thù khi
tiến hành thai nghén, chút sức lực vốn không nhiều của y giảm xuống tám
phần trước mặt Văn Nhân Dạ, ngay cả sức lực xoay người ngồi ở phía trên cũng
không có.
Y bị đối phương
hôn lên cổ, bị liếm cắn ra một vòng vết răng nông sâu, sau
đó da thịt đỏ lên một mảnh, nhiệt độ cơ thể của y không ngừng tăng lên,
thắt lưng càng ngày càng kỳ quái, cảm giác nóng lên có chút kỳ lạ.
Đây cũng là phản ứng
mang thai?
Sau đó Văn Nhân Dạ cũng
phát hiện ra điều bất thường, hắn dán lên hai má đối phương, hỏi nhẹ một
câu: “Sao lại nóng như vậy.”
Giang Chiết Liễu cũng
không biết, y không biết là thể chất của mình lại yếu ớt như
vậy, trên điển tịch thủ ký của tiền bối chưa bao giờ ghi lại hiện tượng
này, nhưng y đoán từ trước từ đến nay người có cùng thể chất với tổ
tiên, có lẽ cũng rất ít khi có tình cảnh giống y.
Những lời xuyên
chủng tộc, có thực sự sinh được con không? Lối suy nghĩ của y phát
tán, không thể ức chế được mà mở rộng ra bốn phái. Hay là, mỗi bản thân mỗi
chủng tộc thực chất là một hướng phát triển của nhân tộc? Nhưng
nguyên mẫu của Ma tộc trưởng thành là dáng vẻ kia, nếu muốn liên hệ với người
bình thường vẫn rất khó...
Y có chút hoảng
hốt, dừng một lát mới nói: “Không biết... Nóng quá.”
Vành tai Giang Chiết
Liễu đỏ lên, ngón tay giao với nhau cũng theo động tác cuộn tròn từ từ phiếm
hồng. Y khép hờ mắt, giống như tránh né vùi vào trong ngực Tiểu Ma Vương, mí
mắt màu tuyết ướt át có một chút run rẩy.
“Khó chịu .” Giọng của
y trầm thấp, mềm nhũn: “Ta cảm thấy không thoải mái.”
Cây liễu nhỏ vừa nói
những lời này, khiến đầu óc đang bị dục vọng đốt cháy của Văn Nhân Dạ lập tức
bình tĩnh ngưng đọng. Hắn đưa tay nâng mặt đối phương, nhéo nhéo vành tai nóng
bỏng.
“Làm sao vậy, không
thoải mái ở đâu?” Tinh thần hắn vốn đã căng thẳng, lúc này toàn thân đều căng
thẳng, giống như một khắc sau sẽ lập tức đi ra ngoài bắt Dư Tàn Niên lại đây.
Giang Chiết Liễu tựa
vào trong ngực hắn, tơ lụa trên cổ tay bị đối phương luống cuống tay chân
cởi ra, hắn giơ tay lên vòng quanh cổ đối phương, áp vào lòng Tiểu Ma Vương,
nhắm mắt lại nói: “Ngươi đừng nhúc nhích.”
Văn Nhân Dạ nhìn chằm
chằm y, không nhúc nhích.
Hắn nhìn đối
phương nắm tay mình, đặt tay lên bụng.
Ma khí của tiểu tử
kia mơ hồ xuyên thấu qua, dường như có chút lo lắng.
Giang Chiết
Liễu lúc này cũng không biết mình đang nói cái gì, y chỉ theo bản năng tự
thuật lại, y bị nhiệt độ này dày vò đến mức nước mắt chảy ra, thấm ướt khóe mắt
và lông mi.
“Ngươi sờ sờ nó.” Giọng
của y khàn khàn, cảm thấy thân thể mình giống như một vực sâu không đáy,
khát vọng nhiệt độ trước nay chưa từng có, y rầu rĩ ho khan vài tiếng, nhưng
cũng không phải vì bệnh cũ, mà là để che dấu tiếng rên rỉ đè nặng trên miệng.
Từ trước đến nay Giang
Chiết Liễu lạnh lùng cứng cỏi, kiên cố như băng giá của núi lạnh. Nói
thế nào y vẫn là một nam nhân hàng thật giá thật hơn nữa còn có quyền cao chức
trọng nhiều năm, mặc dù y tiếp thu rất tốt, từng trải nhiều, có thể làm cho
mình bình tĩnh lại, nhưng đây cũng là lần đầu tiên y gặp phải cảm giác ngay cả
cảm giác này mình cũng không tự chủ được.
Mãi đến bây
giờ, cảm giác “bị mạo phạm” này của y mới trở nên rõ
ràng.
Từ lần đầu tiên bắt đầu
thần giao, thần kinh và tâm chí cứng cỏi của y đã bị một ma tộc nhỏ hơn y
rất nhiều ăn mòn, Tiểu Ma Vương toàn tâm toàn ý, g ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.