Giang Chiết Liễu bị hắn
ôm vào xe ngựa.
Đừng nói Trương Thận
Hành không rõ chân tướng, ngay cả Thường Càn biết rõ quan hệ của hai người
nhìn cũng phải choáng váng.
Rắn nhỏ nhìn chằm
chằm máu nhuộm trên chiếc áo mỏng của Giang Chiết Liễu, nhìn mu bàn tay trắng
nõn bị đâm chảy máu, cậu cảm thấy nắm đấm của mình muốn cứng rắn, nếu
không phải cậu đánh không lại tiểu thúc thúc, thì suýt chút nữa cậu
đã mở miệng chất vấn hỏi chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng rắn nhỏ dưới mũ
ma không thể không cúi đầu. Tiểu Thường Càn hít sâu một hơi, buông rèm xe
xuống, cậu nghe được tiếng Giang Chiết Liễu chỉ đường.
May mắn
thay, giọng của y nghe có vẻ không yếu. Thường Càn xoay
người, nắm chặt dây cương.
Ngựa ma hí vang một
tiếng, bình ổn nhanh chóng rời khỏi điểm xuất phát.
Tiếng móng guốc
vang lên từng trận, giọt mưa xuyên qua rừng đập vào tán lá. Văn Nhân Dạ
ngồi bên cạnh Giang Chiết Liễu, mày kiếm nhíu chặt, cúi đầu bôi
thuốc cho y.
Trên xe ngựa chuẩn bị
đầy đủ các loại linh đan diệu dược, là Y Thánh các hạ đã chuẩn bị trước khi đi,
dù sai Y Thánh các hạ trị cho hai người này nhiều năm như vậy cũng trị ra tình
cảm, đồ tặng cũng rất tốt, một phần còn vì thay tiểu người câm
báo đáp Văn Nhân Dạ.
Thuốc mỡ lạnh lẽo trên
ngón tay Văn Nhân Dạ chạm vào vết thương ở cổ y, từ từ bôi đều. Có lẽ
chỉ qua vài hơi thở, vết cắn sâu đã khép lại rất nhiều bằng tốc
độ mắt thường có thể thấy.
Giang Chiết
Liễu bị hắn ôm trong lòng không nhúc nhích được.
Vẻ mặt của Văn Nhân Dạ
vô cùng nghiêm túc, hắn có một chút thấp thỏm, coi chuyện này như một
chuyện rất quan trọng, chờ tất cả vết thương được bôi thuốc gần như khép lại,
hắn mới thấp giọng nói: “Khi đó ta... Có phải rất đáng sợ không?”
Đáng sợ? Giang
Chiết Liễu chăm chú nhìn hắn, suy tư nói: “Cũng không có, chỉ là có
chút giống...”
“Giống?”
“Giống như một con
sói.”
Giang Chiết Liễu nhìn
vào mắt hắn, khách quan đánh giá: “Cực kỳ đói, đói đến phát điên,
không nghĩ gì cả mà chỉ muốn ăn ta.”
Văn Nhân Dạ tự giác
đuối lý, cúi đầu nắm lấy cổ tay y, còn chính mình thì ở đó rầu rĩ không vui.
“Nhưng ta vẫn muốn
biết,” Giang Chiết Liễu hỏi hắn: “Làm sao mà ngươi tỉnh táo lại
được?”
Y không cảm thấy
sự an ủi lúc đó của mình có tác dụng lớn như vậy, y luôn cảm giác còn có nhân
tố khác, chỉ là nhân tố này y không cách nào nắm bắt được, nhất thời không thể
lĩnh hội.
“Không có ký ức.”
Văn Nhân Dạ nói: “Ta không biết ta đã làm những gì.”
Có vẻ như xuất phát
từ trạng thái không có ý thức.
Nếu không nói chuyện
cũng không khó khăn như vậy.
Giang Chiết Liễu bị hắn
ôm, cảm xúc của đối phương kể từ sau khi ma thể tiêu trừ rất sa sút,
cho tới bây giờ cũng không thể hòa hoãn được.
Y giơ tay vuốt ve
mái tóc của TIểu Ma V� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.