Trong bóng
đêm, có tiếng máu chảy vang lên rất nhỏ.
Thích Băng Ngân buông
tay ra, ném hộp sọ bị nát trong lòng bàn tay vào trong đống máu thịt, sau đó
hòa chút bột xương, ma trơi nhuộm đỏ rồi tắt, ngay cả nửa dấu vết cũng
không có.
Hắn lau sạch ngón
tay, quay đầu nhìn về phía chân trời trắng như tuyết, nhìn chằm chằm một
lúc sau đó mới nói với một nữ ma tộc khác bên cạnh: “Sau này ta sẽ
hành động với tôn chủ, không thể canh giữ núi, kết giới đã được thiết
lập , tất cả những thứ khác sẽ giao cho ngươi.”
Nữ ma tộc bên cạnh
hắn cao khoảng một mét bảy lăm, dáng người cao gầy mảnh khảnh, buộc
tóc đuôi ngựa cao, trên đầu đeo một cái mặt nạ chim ưng màu trắng, tên là
Công Nghi Nhan, lúc này nàng đang lau máu trên thân trường đao trong
tay, đáp: “Vâng.”
Dòng họ Ma tộc
là loại hiếm thấy trong Tu Chân Giới, nhưng Tu Chân Giới rất
hiếm khi thấy họ ở Ma giới. Công Nghi là họ của Ma giới, cũng là một trong số
ít gia tộc bình thường sinh ra nữ tướng trong Ma giới .
“Kết giới có thể ngăn
cản bất kỳ vật sống nào.” Thích Băng Ngân nói: “Cho dù có mạnh
mẽ phá huỷ như đám người trước mắt này, thì ngươi cũng sẽ
cảm nhận được trước khi kinh động đến Ma hậu phía sau, cho dù Tu Chân Giới
có bao nhiêu người tới tìm kiếm sự giúp đỡ, cũng phải ngăn cản tất cả.”
Đôi mắt xanh thẳm của
Công Nghi Nhan liếc hắn: “Vâng.”
Thích Băng Ngân không
có cách nào nói chuyện với máy người câm này, hắn dặn dò xong thì thu kiếm vào
vỏ, khép lại cánh máu, hoàn toàn khôi phục hình dạng con người.
Hắn vẫn có chút lo
lắng, lại không biết cụ thể đang lo lắng cái gì. Chỉ có thể quay đầu nhìn Chung
Nam Sơn một cái, nhìn thấy trên đỉnh núi lại nổi lên tuyết mỏng.
Nửa sau của đêm
tối xanh quang đãng là tuyết rơi đầy đầu. Thích Băng Ngân xuổi tuyết từ đầu vai
xuống, trước khi đi, động tác đột nhiên dừng lại, hắn mở miệng
nói: “Ngươi nói xem... Giang Tiên tôn có tha thứ cho chúng
ta không?”
Công Nghi Nhan
lạnh như băng khoanh tay nhìn hắn: “Không.”
“Tại sao
không?” Tứ đại tiên môn hắn bảo hộ không mang đến cho hắn lợi ích gì,
nhiều năm như vậy, nếu không phải bởi vì Giang tiên tôn, lão tôn chủ đã sớm...”
“Vậy cũng sẽ không.”
Nữ đại ma đeo mặt nạ
buộc dây thừng thu lại trường đao, đút vào vỏ, sau đó một tay treo ra sau lưng.
Nàng dựa vào cây
thông, tầm mắt nhìn về phía xa: “Cho dù là một đĩa thức ăn thối
rữa, cũng là do hắn dày công làm ra. Chúng ta lật bàn thì đó là cướp.”
Thích Băng Ngân làm cho
nàng tức giận đến không còn lời nào để nói, đi hai vòng tại chỗ, sau đó đột
nhiên dừng lại, mở miệng nói: “... Ngươi nghĩ rằng hắn có
thể... còn bao lâu?”
Ánh mắt Công Nghi Nhan
chuyển đến trên mặt hắn.
Hai con đại ma
dũng mãnh thiện chiến nhìn nhau thật lâu nhưng không nói gì.
Tuyết rơi nặng hạt hơn
một chút, bao phủ lên vỏ đao lạnh lẽo. Nữ nhân giữ tuyết mới rơi trên vỏ đao,
giọng nói nhẹ nhàng vang lên.
“Không kéo dài lâu
hơn trận chiến đấu xuyên qua ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.