Thiên Cơ Các có rất nhiều điểm đóng
quân, Vương Văn Viễn hành tung bất định, trong môn phái có một bộ
phương pháp trao đổi đặc thù.
Xung quanh yên tĩnh, chỉ có cái ao bên
cạnh bắt đầu phát ra tiếng bọt nước.
Chất liệu của cái lồng sắt này cực kỳ đặc
biệt, là pháp khí phong ấn dành cho tu sĩ. Mặc dù vẻ ngoài được rèn là
phẳng, nhưng hiệu quả rất tuyệt vời.
Vương Văn Viễn ngồi ở một bên, con
vẹt cắt lông đậu trên quạt gấp nghiêng đầu gật gù đắc ý nhìn hắn. Hắn
cầm một tẩu thuốc vàng ngọc để trêu chọc con chim và thản nhiên
nói: “Vì thiền sư không nói chuyện, vậy thì nghe quẻ tượng của
ta đi.”
Con vẹt bị khói từ tẩu khói của hắn
hun đầy đầu, như thể chạm vào một nút nào đó, nó đứng một
chân lên, miệng bắt chước giọng của con người: “Không sống được bao lâu
nữa! Không sống được bao lâu nữa! Lăng Tiêu phái sắp xong rồi! Hắn cũng sắp
xong rồi!”
Minh Tịnh thiền sư trong lồng từ từ ngước
mắt lên, nhìn về phía các chủ Thiên Cơ Các bên ngoài mặc một thân đạo
phục, dáng vẻ nhàn rỗi.
Vương Văn Viễn thấy ông ngẩng đầu
thì mỉm cười nói: “Thiền sư, nó nói đúng không?”
Tay chân Minh Tịnh đều bị xích trói
siết chặt sâu vào da thịt, từ từ nhỏ máu. Đệ tử Lan Nhược Tự quanh năm du
ngoạn bên ngoài, sau khi hắn chia tay với Giang tiên tôn ở Đan
Tâm Quan thì một mình nhập hồng trần... Nhưng hắn không ngờ mình
lại bị người ta theo dõi.
Chiếc nón lụa dài hắn mang theo bị
Vương Văn Viễn vén ra, dấu phật trên mi tâm hơi lóe sáng, nhìn chăm chú cảnh
tượng trước mắt một lát, Minh Tịnh mới mở miệng nói: “Vương thí
chủ đây là muốn làm gì.”
Vương Văn Viễn tự mình trêu đùa con
chim, không trả lời mà nắm chặt tẩu thuốc gõ vào đầu con vẹt, con chim
không biết bay này lập tức nhảy nhót hai cái, nghiêng đầu nói: “Cục diện
thay đổi chưa từng có! Sau khi hắn chết, thiên hạ đại loạn!”
Con vẹt nói càng điên cuồng hỗn loạn,
cuối cùng nghiêng ngả vỗ cánh nhưng lại không bay nổi, ngã xuống trong lòng bàn
tay hắn.
Vương Văn Viễn nhìn chằm chằm con
chim, nhếch môi cười trong chốc lát, không biết hắn đang cười cái gì, sau đó
mới nói: “Ta từng chịu thiệt trên quẻ tượng, cho nên phải xác nhận việc
này với thiền sư. Ta không muốn chọc đến Lan Nhược Tự ẩn thế bất xuất, mong
thiền sư lấy an nguy làm trọng, đừng nói cái gì mà thiên hạ đại nghĩa, ta không
thích nghe.”
Hắn nói chịu thiệt là một lần ở Đan
Tâm Quan nọ, hắn quả thật vì đọc nhầm quẻ tượng mà chịu chút thiệt thòi trên
tay Dư Tàn Niên. Hắn giữ lại một tay trên người Vương Mặc Huyền, mà Dư Tàn Niên
cũng giữ lại chỗ cho giải dược Trùy tâm độc phấn khiến độc trên người hắn không
được giải hoàn toàn.
Nhưng hắn cũng không quá để ý, mà
rất chờ mong vào trận cờ sau này với Dư Tàn Niên.(MNXX x TYT)
Minh Tịnh im lặng không tiếng động
nhìn chăm chú hắn, cúi đầu nhìn thoáng qua vết máu trên tay chân, đột nhiên
nói: “Vương lão các chủ, chết trong trấn áp yêu ma.”
Ngữ điệu của hắn nhẹ nhàng bình
thản, nhưng lại làm Vương Văn Viễn luôn biểu hiện nhẹ nhàng tùy ý ánh mắt
khẽ ngưng tụ.
Đó không chỉ là trận chiến lão các
chủ bỏ mình, mà còn là trận khiến thanh danh của Giang Chiết Liễu đạt tới đỉnh
cao. Khi đó Chúc Văn Uyên mất không lâu, tuy tu vi của Giang Chiết Liễu rất
sâu, thanh danh lan xa, nhưng vẫn còn trẻ. Bởi vậy trận chiến đó là do một
trong tứ đại tiên môn lãnh tụ các chủ Thiên Cơ Các chỉ huy, mà bởi vì Ma tộc
đánh lén, lão các chủ trọng thương ngã xuống, cho nên Giang Chiết Liễu tiếp
nhận sự vụ tiếp theo.
Cũng từ lúc đó trở đi, hắn mới chân
chính trở thành Tiên môn đứng đầu mà mọi người kính ngưỡng.
“Lúc lão các chủ trọng thương, Giang
tiền bối hộ pháp cho hắn ba ngày, ngày đêm, gần như hao hết linh khí.”
Minh Tịnh thiền sư nhìn hắn nói: “Vì sao thí chủ không niệm tình cảm.”
Vương Văn Viễn chuyển động quạt gấp
trong tay, ngoài mặt giả vờ tươi cười, nói: “Ta khuyên thiền sư không
nên truy đến cùng những ân oán này, nếu không sẽ phá huỷ sự kính
ngưỡng của ngươi đối với Giang tiền bối.”
Minh Tịnh một lúc lâu không nói, sau
đó nhìn thấy người trước mắt kéo ghế ngồi xuống trước mặt, từ trên cao nhìn
xuống nói: “Ngươi chỉ cần dùng Suy Diễn Thuật của Lan Nhược Tự nói cho ta
kết quả nhân quả là được, ta sẽ không làm khó một đệ tử Phật môn ẩn thế bất
xuất.”
Minh Tịnh sau khi bị đánh lén bắt
vào trong lồng sắt, vì để đảm bảo không có có sơ hở mà trên người hắn có rất
nhiều vết thương bị kiếm khí đâm thủng cố định, vết máu khô lại, chuyển thành
một mảnh đỏ sậm.
Hắn cúi đầu niệm một câu ph ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.