Văn Nhân Dạ cùng Hà Sở Tự động thủ, đó là
thật sự thần tiên đánh nhau.
Minh Hà xoay tròn, ác quỷ bị chém đứt
dưới ánh đao vô tình. Lưỡi đao đen nhánh mang theo ma khí ngập trời.
Quanh thân quỷ tu hàn ý dày đặc.
Văn Nhân Dạ cầm mặc đao bị roi dài trong
tay Hà Sở Tự quấn chặt một lát, sau đó roi dài bị đao khí chém tung, nứt ra hàn
quang. Toàn bộ Minh Hà đều chấn động, bị ma khí thổi bay tứ phía.
Sắc trời âm u, mặt đất nứt ra mấy khe hở
rộng đến vài trượng, là do đao khí gây ra. Thông u cự liên điên cuồng chấn
động, u hồn rít gào, vang vọng toàn bộ U Minh Giới.
Văn Nhân Dạ thật sự đánh nhau rất giỏi.
Nơi này là U Minh Giới, là địa bàn của Hà
Sở Tự, đối diện chàng là lão quỷ đã sống không biết bao lâu, mặc dù bị thông u
cự liên trói buộc, cũng chỉ là không thể rời đi mà thôi, không phải không thể
động thủ đánh nhau.
Trên người Hà Sở Tự có bốn cái xiềng
xích, khóa lại tứ chi. Trong đó một cái bị chém ra vết nứt, run run sắp gãy, là
dấu vết năm đó Giang Chiết Liễu cứu Kim Ngọc Kiệt gây ra.
Thích Băng Ngân một bên chìm đắm trong vũ
lực tôn chủ nhà mình, kích động muốn vỗ vai Giang Chiết Liễu, lại thấy đối
phương yếu như diều giấy, quyết đoán đánh lên đùi mình:”Quá soái! Quá mạnh! Nói
chuyện kiêu ngạo như vậy nhưng vẫn bị tôn chủ đè đánh!”
Giang Chiết Liễu nhìn lực đạo kia, cảm
giác nếu chụp lên người chàng thì Văn Nhân Dạ có thể chuẩn bị quan tài là vừa.
Văn Nhân Dạ trước đó một đao xẻ nát xe
ngựa, tuy làm rớt lông mao chiến mã nhưng cũng không gây thương tổn đến hai
tiểu yêu. A Sở chưa từng nhìn thấy thế trận lớn � ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).