Ban đêm tĩnh lặng.
Ngoài hồ sóng dập dềnh,
mặt hồ nổi lên tầng tầng sóng gợn.
Dư Tẫn Niên ngồi trên
đệm hương bồ, lò thuốc bên tay tản ra một luồng hương thơm nồng đậm. Hắn một
tay cầm phất trần, một tay thêm dược vào lò.
Lò dược bốc khói nghi
ngút, Tiểu Nhân Sâm ngồi ở bên cạnh giã thuốc, âm thanh thanh thúy vang lên.
Minh nguyệt rọi vào
cửa.
Dược này cần ánh trăng
mới có thể điều chế, nên bọn họ mới nấu giờ này. Dư Tẫn Niên nhìn mặt trăng soi
rọi, đầu ngón tay vừa chạm đến lò, đột nhiên ngừng lại.
Hắn nghe được tiếng
bước chân rất nhỏ.
Dư Tẫn Niên tai thính,
xoay qua, nhìn vị khách không mời mà đến.
Đối phương đi rất chậm,
mất một lúc mới hoàn toàn xuất hiện trước mắt Dư Tẫn Niên. Người tới là một nam
nhân trẻ tuổi, bên trên mặc trường bào hộ pháp của Thiên Cơ Các, trên người đầy
kí hiệu tính quan, tóc đen như mực, mặt mày anh tuấn.
“.... Là ngươi.”
Dư Tẫn Niên nhìn qua,
kéo khoé miệng: “Vương Viễn Thông không dám tới?”
“Huynh trưởng trúng độc
trùy tâm, hiểu được tâm ý của Y Thánh các hạ, đương nhiên không dám tới.”
Vương Mặc Huyền ngồi
đối diện hắn, thái độ thong dong, một tay đặt trên đầu gối, ngước mắt nhìn qua.
Vương Mặc Huyền tuy
mang danh là hộ pháp Thiên Cơ Các, nhưng thật ra là đệ đệ cùng cha khác mẹ của
Vương Văn Viễn..... Hai chữ “huynh trưởng”, kêu ra có chút châm chọc.
Dư Tẫn Niên nhìn hắn
một lát, đột nhiên hỏi: “Ngươi có thể nói?”
“Chỉ là tạm thời, ta
thay huynh trưởng đến đàm phán.” Hắn chỉ chỉ ngực, “Nơi này có cổ trùng, chúng
ta nói chuyện hắn đều có thể nghe thấy.”
Dư Tẫn Niên cười lạnh
một cái: “Ta và ngươi là thiếu niên học cùng một chỗ, ta là kẻ vô danh không
môn không phái, ngươi là nhị thiếu gia được Thiên Cơ Các đón trở về, hiện giờ
ngược lại sao lại ra nông nỗi này, cả người đều là cổ trùng, nói chuyện cũng bị
kẻ khác khống chế, người không ra người.... Thật không hổ là huynh đệ danh môn
chính phái.”
Hắn trào phúng Vương
Văn Viễn, cũng chẳng sợ việc đối phương đều nghe thấy.
“ Có cái gì để nói.
Trùy tâm độc phấn và Ngũ Thông Hàm Tình Tán đều là độc dược mãn tính, nói ca ca
ngươi chờ chết đi. Ngay cả ngươi, cố thêm nửa năm nữa cũng chỉ đi nhặt xác cho
hắn.”
Vương Mặc Huyền nhìn
hắn lắc đầu, cúi đầu nhìn lướt qua ngực, giơ tay dùng ngôn ngữ của người câm
điếc cùng Dư Tẫn Niên không tiếng động mà nói một câu
Trên người chúng ta có
cùng mệnh khế.
Vương Văn Viễn chết hắn
cũng chết.
Ánh mắt Dư Tẫn Niên
ngẩn ra, phất trần trong tay nắm chặt, sau một lúc lâu mới chậm rãi buông ra,
phun ra một hơi, nói: “Như thế nào, ngươi còn không muốn nhặt xác sao?”
Hắn không thể biểu hiện
lo lắng ra ngoài, đó là nhược điểm, đến lúc đó quyền chủ động liền không còn
nằm trong tay hắn nữa.
“ Ta chỉ có một vị
huynh trưởng, cho dù hắn đối xử với ta có hà khắc, ta cũng không thể để mặc hắn
chết.”
Mặc dù là lời nói dối,
Dư Tẫn Niên cũng nghe đến ngứa răng.
Hắn nhìn Vương Mặc
Huyền nhẫn nhục chịu đựng, đầu ong ong.
Vương Mặc Huyền là nhị
thiếu gia Thiên Cơ Các nhưng vì phe phái tranh đấu mà lưu lạc bên ngoài, khi
còn trong bụng mẹ đã bị hạ độc, sinh ra bị câm, từng học chung một học đường
với Dư Tẫn Niên. Thời điểm lão các chủ còn sống, hắn được đón về, đãi ngộ không
tồi, bệnh câm cũng hết, nhưng sau khi lão các chủ đi, ca ca hắn kế nhiệm, hắn
lại bị” bệnh” lại.
Thiên Cơ Các nói với
bên ngoài là bệnh cũ tái phát, về sau Dư Tẫn Niên còn gửi thư cho hắn, hỏi hắn
muốn trị hay không, chẳng qua thư đều đến tay Vương Văn Viễn, hai người vẫn là
lần đầu tiên có cơ hội gặp mặt
…… Dư Tẫn Niên cho rằng
hắn không muốn cùng mình lui tới, cho đến khi phát hiện ra bộ mặt thật ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).