Thực hiện: Clitus x T Y T
Chân trời xa xôi đã chuyển sang màu trắng bạc, cuối cùng
Khảo Phách cũng đã hoàn thành tất cả cuộc kiểm tra của ngày hôm nay, chuẩn bị
trở về lâu đài.
Bước chân của Thời An có chút thẫn thờ đi theo phía sau hắn.
Suốt mấy ngày hôm nay Thời An đã ăn các món bổ máu, theo lý
mà nói cũng không bị Khảo Phách hút máu liên tục, nhưng hôm nay không biết Khảo
Phách bị làm sao, lúc hút máu cậu để ăn trưa đặc biệt ra sức hút mạnh, kết quả
thành như bây giờ, bước đi cũng không thể đi vững, phải bế lên mới được.
Khảo Phách bế Thời An lên xe ngựa, Thời An không còn chút
sức lực tựa đầu vào vai hắn.
Trước khi xe ngựa khởi hành, Thời An uể oải ngước mắt lên,
muốn nói có chút lạnh bảo Khảo Phách đóng cửa sổ lại, kết quả bắt gặp ánh mắt
của tướng quân.
Tướng quân đứng ở cách đó không xa, ánh mắt thâm sâu nhìn
chằm vào cậu.
Thời An đã có kinh nghiệm ở hai thế giới trước, đã biết được
ánh mắt đó biểu thị điều gì.
Là sự nặng nề, có thể nhấn chìm người khác bằng dục vọng.
Nhìn một hồi lâu, Thời An không chịu được nữa nên thu ánh
mắt lại.
Đợi xe ngựa đi được khá xa, Thời An lặng lẽ thò đầu nhìn ra
ngoài, hình bóng của tướng quân và một nhóm binh lính nhỏ dần rồi không còn
nhìn thấy rõ nữa, nhưng cậu vẫn cảm nhận được rõ ánh mắt của tướng quân.
Đối phương vẫn đang nhìn cậu.
Thời An đang phân tâm thì đột nhiên có người véo má cậu, đầu
của cậu bị lật lại, cửa sổ của xe ngựa cũng bị đóng lại rồi.
Bên tai truyền đến âm thanh không hài lòng của Khảo Phách:
“Nhìn gì vậy? Sao lại mê hoặc người khác như vậy? Tùy tiện ra ngoài một chiến
mà đã hốt hồn của vị tướng quân mạnh nhất bên cạnh ta rồi, lẽ ra nên nhốt ngươi
lại ở trong phòng ta.”
Khuôn mặt của Thời An bị véo nên môi cũng bĩu ra, không tiện
nói chuyện, không thể cau mày, chỉ lẩm bẩm một câu gì đó không biết.
Khảo Phách không nghe rõ, có điều không ảnh hưởng gì, hắn
cúi đầu ngậm lấy môi của Thời An trong miệng, dùng cách này để trút bỏ sự không
hài lòng của mình.
Trở về lâu đài, mặt trời cũng ló dạng.
Khảo Phách ôm lấy Thời An cả người đã mềm nhũn, nhanh chóng
bước xuống xe đi vào trong.
Thời An vốn dĩ còn có chút sức lực nhưng kết quả ở trên xe
lại bị hành hạ một trận, bây giờ ngay cả tay cũng không nhấc lên nỗi, chỉ có
thể bị Khảo Phách bế đi.
Trở về phòng, quản gia đã chuẩn bị sẵn nước ấm trong phòng
tắm, Khảo Phách cùng Thời An đi vào trong nước ấm.
Đầu của Thời An mềm nhũn tựa vào một bên trên bồn tắm, Khảo
Phách lấy chiếc khăn lông giúp cậu tắm rửa.
Nước ấm khiến cho khuôn mặt của Thời An đỏ bừng, bởi vì mệt
mỏi mà đôi mắt đã rũ xuống, sự hung dữ trước đây cũng không còn nữa, nhìn vừa
ngoan vừa nũng nịu.
Khảo Phách không kìm được mà nuốt nước bọt yết hầu lăn lên
lăn xuống, động tác trên tay cũng dần chậm lại, cuối cùng hắn đặt chiếc khăn
lông xuống, lấy ra một chiếc áo choàng sạch sẽ, rồi bế Thời An ra khỏi bồn tắm.
Thời An vẫn còn hơi choáng váng, khi bị ném lên giường mới
hoảng hồn.
Cậu nhìn thấy con ma cà rồng cao lớn đang đè lên trên người
mình, trên mặt lộ ra vẻ mơ màng, không hiểu rõ ràng đã đến giờ đi ngủ rồi,
chẳng lẽ ma cà rồng còn muốn ăn thêm một bữa nữa hay sao?
Khảo Phách không có ý giải thích, hắn cắn môi của Thời An,
đồng thời bàn tay cũng không yên phận, xé chiếc áo choàng tắm duy nhất trên
người của Thời An.
Chuyện xảy ra tiếp theo đó đã vượt ngoài tầm kiểm soát.
Bị một con ma cà rồng làm như vậy, sự xấu hổ tận đáy lòng
của Thời An đ� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.