Ngày hôm sau tỉnh dậy thì trời đã sáng.
Thời An chớp mắt vài cái, đầu óc vẫn chưa rõ ràng lắm, thái dương vẫn hơi đau.
Có lẽ bởi vì nàng bị bệnh nên hiện tại Xuân Thiện cũng không đợi ở ngoài điện mà đang canh giữ ở mép giường nàng. Sau khi thấy nàng tỉnh lại thì cẩn thận đỡ nàng ngồi dậy.
Thời An liếm môi dưới, trong miệng tràn đầy vị đắng có thuốc, có chút không chịu nổi. Nàng không nhớ được chuyện nửa đêm về sau, chỉ mơ hồ có chút ấn tượng. Dường như nàng được người đút thuốc, khó trách lại đắng như vậy.
Từ chối lời đề nghị của Xuân Thiền. Nàng tự mình đi rửa mặt chải đầu.
Khi đi qua chiếc gương đồng, Thời An cứng người lại một chút rồi giấu đầu lòi đuôi vội vã bước đi.
Nước ấm làm ướt mặt, Thời An chậm rãi thở ra một hơi. Nàng vẫn còn sốt nhẹ, thân thể mềm nhũn, suy nhược. Chỉ đi từ giường vào trong phòng tắm thôi đã phải thở hổn hển rồi.
Nàng phải mất rất nhiều thời gian mới sửa sang lại cho bản thân xong. Mái tóc dài ngang lưng chỉ dùng một sợi dây đỏ buộc lại, mềm mại buông xuống sau lưng —— Nàng không ra cửa nên tóc cũng không cần búi.
Trong phòng tắm cũng có một chiếc gương đồng khác nhưng mà không lớn bằng chiếc ở gian ngoài. Thời An nhìn thoáng qua một cái rồi dời tầm mắt đi.
Tiếng nước chảy át đi tiếng ồn ào bên ngoài. Chờ thời An đi ra khỏi phòng tắm mới phát hiện Xuân Thiện đã không còn ở trong điện mà ngồi bên cạnh bàn là thân ảnh nàng không muốn nhìn thấy.
Nàng nhất thời dừng bước chân lại, tiến thoái lưỡng nan. Nàng do dự một lát.
Mục Trì Thanh cũng không cho nàng nhiều thời gian suy nghĩ: “An An,
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.