Thời An nói thầm mấy lần, mở mắt ra, cắm cây nhang vào lư hương trước tượng Phật, lại khom người bái mấy lần.
Bên cạnh, Mục Trì Thanh nhìn nàng hoàn thành xong các động tác, mở miệng nói: “An An, duỗi tay.”
Thời An thu hồi ánh mắt, quay đầu lại, sững sờ khi nhìn thấy đồ vật trên tay Mục Trì Thanh—— đó là vòng tay gần giống như chuỗi vòng hạt bồ đề. Chỉ là cổ tay nàng nhỏ cho nên ngắn hơn một chút.
Lý do Thời An sững sờ không phải do bản thân chiếc vòng tay. Mà chiếc vòng tay kia được quấn lại, bên dưới lót một tấm vải nhung và đặt ở trong một chiếc hộp màu đỏ thẫm được Mục Trì Thanh cầm trong tay. Nàng không hiểu tại sao, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng nam chính cầu hôn trong phim truyền hình.
Nàng chớp mắt thật nhanh, ném suy nghĩ quái gở này ra khỏi đầu, hỏi: “Cho ta sao?”
Mục Trì Thanh gật đầu. Hắn không để Thời An tự mình cầm lấy mà cố chấp chờ nàng duỗi tay ra. Sau đó vừa cẩn thận vừa nghiêm túc mà đeo từng vòng từng vòng lên cổ tay nàng.
Hắn làm những việc này xong, không buông tay nàng ra luôn mà nhìn chằm chằm lên vòng bạc trên cổ tay Thời an vài lần.
Có một khoảnh khắc, Thời An cảm thấy Mục Trì Thanh dường như muốn tháo chiếc vòng bạc này xuống nhưng cuối cùng vẫn không làm.
Nàng thở phào nhẹ nhõm. Nếu hiện tại Mục Trì Thanh thật sự tháo vòng bạc trên người nàng xuống. Có lẽ nàng sẽ bởi vì áy náy khó chịu mà nói tất cả mọi việc cho hắn.
Thời An rút tay về, rũ mắt sửa sang lại vị trí vòng tay và vòng bạc. Hai thứ không liên quan nhau chút nào lại xếp chồng lên nhau tạo nên sự hài hòa khó hiểu. Nhưng nàng vẫn không thích chiếc vòng bạc kia.
Nàng ngước mắt lên, che môi nhỏ giọng nói: “Chúng ta xuống núi đi. Mùi đàn hương nơi này làm ta có chút đau đầu.”
Ra khỏi tháp cổ, Mục Trì Thanh nhíu mi lại hỏi: “Nàng vẫn rất khó chịu sao?”
“Đỡ hơn rồi.” Thời An hít một hơi thật sâu, cong cong đôi mắt hạnh nhìn Mục Trì Thanh: “Có lẽ là hôm nay thức dậy quá sớm, ngửi mùi huân hương nên rất muốn ngủ.”
Trên đường xuống núi, nàng thuận miệng hỏi: “Nghe nói vườn hoa mai đang nở rộ, có đẹp không?”
Mục Trì Thanh cũng không biết có đẹp hay không. Hắn không có thói quen đi ngắm hoa: “An An muốn nhìn sao. Hiện tại có thể đi.”
Thời An ngáp một cái, trong giọng nói mang theo buồn ngủ: “Hôm nay không đi, chờ hai ngày nữa lại đi.”
Nàng nghiêng đầu, nhẹ nhàng chớp mắt: “Đến lúc đó ngươi đến tướng phủ đón ta.”
***
Lâm Trấn kinh ngạc phát hiện mấy ngày này Vương gia cực kỳ dễ nói chuyện.
Hắn cẩn thận suy nghĩ một chút, có lẽ từ sau hôm nguyên tiêu, tâm tình Vương gia vẫn luôn không tồi. Từ sau buổi sáng hôm qua trở về từ tháp cổ, tâm tình càng đạt tới cực điểm.
Nghe quản sự vương phủ nói. Hôm qua, sau khi Vương gia trở về đã bảo hắn chuẩn bị quà hậu hĩnh. Nói là hai ngày tới sẽ gửi đến tướng phủ. Quản sự sợ không hiểu đúng ý Vương gia lại chậm trễ việc của Vương gia, vì vậy cố ý tới hỏi hắn.
Lâm Trấn im lặng một lát. Sau đó bảo quản sự chuẩn bị quà tặng dựa theo lần đầu tiên con rể tới thăm nhà vợ. Đồng thời, âm thầm chỉ điểm người được chọn làm Vương phi. Vẻ mặt quản sự vô cùng khiếp sợ đi chuẩn bị.
Lâm Trấn vuốt ve vỏ kiếm, lẩm bẩm: “Xem ra tam tiểu thư cũng gật đầu rồi.”
Bởi vì tâm tình Mục Trì Thanh rất tốt. Hai ngày nay, b
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.