Nàng đi xuống lầu, đứng trước cửa quán trà, Thời An theo bản năng nhìn thoáng qua con đường dài bóng người đan xen. Lúc này người đi đường cũng không tính nhiều, cũng thật sự nhìn không thấy Tiêu Lăng Hoàn.

Nàng cất bước đi về phía quầy bán đồ chơi bằng đường nằm bên cạnh quán trà, vừa mới nói hình dạng mình muốn thì nghe thấy có một giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên bên tai: “An An đang nhìn ai vậy?”

Thời An đột nhiên xoay người, quả nhiên nhìn thấy Mục Trì Thanh, nàng bật thốt lên hỏi: “Tại sao ngươi ở chỗ này?”

Mục Trì Thanh: “Hôm nay là Nguyên Tiêu, ta muốn cùng vui với dân chúng.”

Hắn mặc một bộ trang phục công tử nhàn rỗi nhưng thật ra rất thích hợp nói những lời này. Chỉ là lý do tất nhiên không phải là cái này.

Ánh mắt của Thời An nhìn qua đầu tiên là kinh ngạc, sau khi nghe hắn nói xong thì ừ một tiếng. Tiếp tục ở trước quầy bán đồ chơi bằng đường lựa chọn hình dạng, định mang một cái về cho nhóm Mẫn Mẫn.

Mục Trì Thanh hơi nhíu mày lại: “An An, từ sau đêm giao thừa thì nàng chưa từng gặp ta.”

Giọng điệu của hắn mang theo oán giận nhỏ đến mức không thể phát hiện được, giống như đang cảm thấy ấm ức vì Thời An không chịu nhìn thấy hắn. “An An rõ ràng có thời gian đi gặp những người khác.”

Thời An sửng sốt, quay đầu tức giận sửa đúng lại: “Đó là ta đi làm khách.”

Bây giờ nàng có hơi nghe không được cái này cho nên cảnh giác một cách lạ thường. Mục Trì Thanh đột nhiên bị trừng mắt một cái nên đành phải ngậm miệng không nói cái này nữa, hắn vuốt ve nan quạt giấy trong tay, nghĩ đến chuyện hôm qua nàng vừa mới đi đến phủ Ôn Bác Hầu, sau đó cấp dưới về bẩm báo hành vi khác thường của Tiêu Lăng Hoàn.

Mục Trì Thanh rũ lông mi xuống nói: “An An, hôm nay là Nguyên Tiêu. Nàng có thể đi dạo một chút với ta được không?”

Trên con đường dài hầu như mọi người đều đi chung với nhau, có rất ít bóng dáng đi một mình, cách đó không xa đèn lồng theo thứ tự sáng lên, sắc trời cũng đang tối dần. Ở phía chân trời còn lưu lại một vệt ánh sáng màu cam ấm áp.

Thời An liếc nhìn hắn vài lần, hỏi: “Lâm Trấn đâu?”

Mục Trì Thanh: “Hôm nay hắn có việc nên không đi theo tới đây.”

Không chỉ là Lâm Trấn, rõ ràng là Nhiếp Chính Vương nhưng bên người không có bất cứ thị vệ nào. Thật sự trông giống như ra ngoài cải trang vi hành cùng vui với dân chúng, tuy rằng hắn chỉ muốn cùng vui với một người mà thôi.

Thời An cắn cánh môi, yêu cầu của Mục Trì Thanh cũng không quá mức. Chỉ là hôm nay nàng đi ra ngoài cùng với đệ đệ muội muội, khi nàng đang do dự thì đồ chơi làm bằng đường cũng được làm xong.

Nàng nhìn đồ chơi làm bằng đường rồi lại đưa mắt nhìn Mục Trì Thanh, không suy nghĩ lâu lắm thì mềm lòng đồng ý nói: “Ta đi lên nói với bọn họ m�

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play