Ngày mai là năm mới, khắp nơi trong cung đã được treo đèn lồng.
Thời An đang đợi Thẩm Thời Mẫn ở bên ngoài, một lúc sau liền nghe thấy có người gọi mình: “Tam cô nương.”
Khi Thời An quay đầu lại nhìn thấy công chúa Nguyệt Ương thì cũng không có gì ngạc nhiên, dù sao sau khi hành cung trở về, công chúa Nguyệt Ương đã gửi cho nàng thiệp mời mấy lần mời vào cung nhưng Thời An đều từ chối hết, mà hôm đó ở Lăng Tiêu Các, lời nói của công chúa Nguyệt Ương còn chưa nói hết đã bị Mục Trì Thanh vội vàng chạy đến cắt ngang, chắc chắn là không cam lòng.
Thời An xoay người muốn rời đi lại bị công chúa Nguyệt Ương ngăn lại: "Tam cô nương không đợi muội muội mình sao?"
Công chúa Nguyệt Ương nhìn sắc mặt người hơi thay đổi, mỉm cười nói: "Ta không phải người không biết trái phải, tam cô nương cũng chỉ cần nghe ta nói, dù sao ngày đó còn chưa nói xong đã bị người khác cắt ngang."
Thời An nhíu mày nhưng nàng lại dừng bước, hỏi: "Công chúa, người không sợ bị Ninh Khang Vương biết sao?"
Công chúa Nguyệt Ương nói: "Biết thì làm sao, chẳng qua là bệnh một trận nữa thôi."
Khuôn mặt nàng ta thanh tú nhưng vào lúc này, nàng mơ hồ có thể nhìn thấy sự điên cuồng bên trong, giống như một quả táo sáp, bề ngoài nhìn vẫn nguyên vẹn nhưng bên trong đã bị khoét rỗng.
“Bởi vì vấn đề tam cô nương hỏi, sau đó ta cẩn thận suy nghĩ một chút, hơn nữa trí nhớ của ta không lầm.” Mặc kệ Thời An có nguyện ý nghe hay không, công chúa Nguyệt Ương trực tiếp nói: “Ta nhìn thấy bức họa của Hoàng cô cô ở phòng ngủ trong điện của phụ hoàng.”
Giọng nói của nàng ta tràn đầy ác ý: "Phụ hoàng cực kỳ yêu thích, cũng rất đau lòng. Hoàng cô cô đột ngột qua đời, phụ hoàng giống như mất đi một ái phi vậy."
Nàng ta tiến thêm một bước: "Phụ hoàng đối với Hoàng cô cô thật là một tấm chân tình."
Công chúa Nguyệt Ương nhếch khóe môi lên, không giấu được ác ý trong lòng, nàng ta nhìn Thời An, mong chờ đối phương lộ ra vẻ mặt chán ghét.
Đúng, chính là sắc mặt như vậy, kinh tởm và chán ghét.
Nàng ta nghĩ đến chờ lát nữa Mục Trì Thanh sẽ nhìn thấy Thời An như vậy, nhịn không được cười khúc khích, không còn sự dịu dàng mà nàng ta giả vờ trước đây nữa, tiếng cười của nàng ta nghe đặc biệt đáng sợ trong đêm.
Nàng ta cảm thấy mình nói chưa đủ, còn muốn nói tiếp lại bị Thời An cắt ngang: "Công chúa nói xong rồi thì mời trở về."
Công chúa Nguyệt Ương thu nụ cười lại, không thể tin nhìn Thời An, cao giọng hỏi: "Ngươi không tin ta sao?"
Biểu cảm trên khuôn mặt nàng ta thay đổi trong nháy mắt, từ vui mừng chuyển sang sốt ruột, nàng ta lo lắng cắn ngón tay, nàng ta đi vòng vòng tại chỗ hai vòng, sau đó đột nhiên lao đến bên cạnh Thời An, trừng hai mắt hỏi: "Có phải Mục Trì Thanh đã nói cái gì với ngươi cho nên ngươi mới không tin ta?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.