Thân hình Thời An cứng đờ, ảo não cắn môi, sớm biết vậy chờ thêm lát nữa mới ra ngoài.

Ở phía sau, Thẩm Thời Hàn ba bước chạy thành hai bước tới trước mặt nàng, khi nàng căng da đầu quay người lại, hai người cung nữ hành lễ, cúi đầu lui xuống sau.

Thẩm Thời Hàn nhìn muội muội từ trên xuống dưới vài lần, cau mày nghi hoặc nói: “Sao muội lại ở chỗ này? Xe ngựa không chạy nhanh như vậy mới đúng.”

Hắn hỏi xong, cũng không cần muội muội trả lời, tự mình trả lời: “Muội và Ninh Khang Vương đến cùng nhau!”

Hắn vừa nghe nói Ninh Khang Vương cũng đến hành cung trước. Đúng lúc hắn có chuyện muốn thương nghị nên mới tới đây. Hiện tại nhìn thấy muội muội, không cần đoán cũng biết. Chỉ có thể là Ninh Khang Vương mang nàng cùng tới.

Thẩm Thời Hàn trợn to đôi mắt: “Muội, muội ——!”

Thời An chớp mắt vài cái vô tội. Trong lòng thật sự ảo não nhưng cố tình lúc này lại bị bắt gặp, đại ca nhất định sẽ mắng nàng.

Ngay khi Thẩm Thời Hàn nắm tay nàng muốn truy vấn thì có một thái giám tới đây. Đầu tiên hắn giơ tay với Thời An, sau đó xoay chân, nói với Thẩm Thời Hàn: “Thẩm đại nhân, điện hạ đang đợi ngài.”

Thẩm Thời Hàn sao không biết đây là Mục Trì Thanh cố ý giải vây cho muội muội, trong mắt đầy tức giận, đưa tay chỉ chỉ nàng, cảnh cáo: “Muội chờ ở chỗ này cho ta!”

Thời An ngoan ngoãn gật đầu, nhìn theo bóng dáng đại ca biến mất ở đại sảnh, quyết định chạy trốn thật nhanh. Nàng mới không ở lại chờ giáo huấn đâu. Những chuyện đó, nàng không quan tâm, đại ca và Mục Trì Thanh tự mình giải quyết đi.

Nàng đã phát hiện, chỉ cần nàng ở đây, Mục Trì Thanh sẽ không động tới Thẩm Thời Hàn.

Cũng không biết cố ý sắp xếp hay vô tình mà chỗ nàng ở cách cung điện của Mục Trì Thanh không xa, chỉ đi mười lăm phút là tới.

Hành cung Thượng Kinh chính là Vân Thủy Giản phóng to. Nàng đi hết một quãng đường thì trên người đã nóng lên, ngay cả lò sưởi tay cũng không cần dùng.

Đợi một lát, nước tắm cũng chuẩn bị xong. Thời An tắm rửa thay y phục xong cảm thấy từ đầu ngón tay đến mỗi sợi tóc đều tràn đầy sức sống. Chờ ăn xong bữa tối, khi nàng mơ mơ màng màng sắp ngủ, xe ngựa của Đế, Hậu cuối cùng mới tới nơi.

Nàng cố gắng giữ vững một chút tinh thần, sau khi xác định toàn bộ người Thẩm gia đã tới mới ngả đầu xuống ngủ.

***

Ngày hôm sau, trời sáng, Thời An cố ý nhìn ra bên ngoài hành lang, cũng không có tuyết rơi.

Yên Thúy đi theo những người Thẩm gia khác cùng đến, thấy tiểu thư nhìn ra bên ngoài, nói: “Hôm qua, tuyết đã ngừng rơi trước khi đoà

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play