Đèn cung đình lúc sáng lúc tối và giữa bờ hồ bên kia đã sớm không còn nhìn thấy bóng người.
Sau khi Thời An đi xuống từ trên cầu đá thì trực tiếp đi đến nơi đã hẹn trước, còn chưa đến gần thì đã cảm giác được không khí náo nhiệt.
Đêm nay những người tới vườn Hòa Bình không biết tại sao đều tụ tập ở đây, nàng nhìn xung quanh khắp nơi, suy nghĩ nên đi tìm Thẩm Thời Mẫn như thế nào. Cũng may rằng đối phương suy nghĩ chu đáo, đang chờ nàng ở bên ngoài đám người, Thời An không tốn quá nhiều sức lực thì đã tìm thấy được đối phương.
Thẩm Thời Mẫn hưng phấn vẫy tay với nàng: “Tam tỷ tỷ, mau tới đây!”
Thời An bước đến chỗ nàng ấy đang đứng, hỏi: “Tại sao đột nhiên có nhiều người tụ tập lại đây vậy?”
Thẩm Thời Mẫn đè thấp giọng nói và thần thần bí bí nói: “Đương nhiên là do Hoàng thượng tới!”
Nàng ấy giữ chặt Thời An, đi về phía đình hóng gió ở phía trên, vừa đi còn vừa nhìn xung quanh khắp nơi: “Hoàng thượng đã tới được một lúc lâu rồi, đáng tiếc lúc này không thể đi đến gần đó. Tuy nhiên từ nơi này có thể từ rất xa nhìn thấy được dung mạo của Hoàng thượng, sẽ không có ai phát hiện ra chúng ta.”
Bước chân của nàng ấy ngừng lại, giọng nói hầu như đè lại ở trong cổ họng nhưng lại không giấu được vẻ kích động: “Nơi này, nơi này là có thể nhìn thấy được!”
Thời An nhìn theo ánh mắt của Thẩm Thời Mẫn, không khỏi cảm thấy ngây ngẩn cả người. Không phải bởi vì Hoàng thượng mà là người bên cạnh Hoàng thượng —— tại sao Mục Trì Thanh lại ở chỗ này?
Đối phương không phải ở bên kia cầu đá sao, tại sao lại ở chỗ này? Nàng tin tưởng bản thân khi đi về không đi đường vòng, vì vậy cho dù Mục Trì Thanh vừa mới rời khỏi tầm mắt của nàng đi đến đây ngay thì cũng không có khả năng nhanh hơn so với nàng.
Ánh mắt của nàng dừng lại trên người Mục Trì Thanh, bộ quần áo gấm màu đen kia giống cũng không giống như cái nàng đã nhìn thấy, nhưng nàng cũng không thể xác định được. Vừa rồi tất cả sự chú ý của nàng hầu như đều tập trung trên người vị An cô nương kia, căn bản không có để ý đến Mục Trì Thanh mặc cái gì.
Thời An chớp chớp mắt và hỏi: “Mục…… Từ lúc bắt đầu Ninh Khang Vương vẫn luôn ở chỗ này sao?”
Thẩm Thời Mẫn hơi không hiểu lý do tại sao Tam tỷ tỷ không hỏi chuyện của Hoàng thượng, tuy nhiên nàng cũng chỉ cảm thấy hơi khó hiểu một chút, sau đó gật đầu nói: “Đúng vậy, Ninh Khang Vương và Hoàng thượng cùng nhau đi tới đây, vẫn luôn ở đây.”
Nói xong, nàng ấy kéo kéo tay áo của Thời An hỏi: “Tam tỷ tỷ, tỷ cảm thấy Hoàng thượng như thế nào?”
Thời An nhìn về phía Mục Trì Thanh, lông mi của nàng khẽ ch�
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.