Khoảng chừng vài phút Sở Diệu mới hiểu
được cô đang nói cái gì.
Lập tức trừng mắt nhìn cô một cái, vốn
dĩ chẳng tính tức giận nhưng cái đức hạnh này của cô là học từ ai vậy?
"Cậu ngứa da sao?"
“Cậu nói không giận tôi mà, đồ lật
lọng." Vân Khuynh rụt cổ, câu này của cô cũng là học từ Hướng Nhạc, có một
khoảng thời gian rất nổi tiếng trên mạng. Hướng Nhạc hay nói nên cô nhớ kỹ.
“Vậy cậu có thể đừng chọc giận tôi
không hả?” Sở Diệu bắt đầu nắm lấy mái tóc không quá dài của mình, thở mạnh một
hơi.
“Tôi nào có chọc cậu." Vân Khuynh
bĩu môi, cô chỉ muốn khoe học vấn mình rất cao một chút cũng không được sao? Hừ
hừ.
“Thế ngày mai có đi hay không?”
“Được, đi đi, tôi đi với cậu." Chỉ
sợ Vân Khuynh nói không đi thì hôm nay không cần rời đi nữa.
“Tốt, chúng ta đi." Sở Diệu hếch
cằm, khi nhận được câu trả lời chắc chắn thì khoé miệng nhếch lên một nụ cười.
Vân Khuynh gật đầu và đi lên lầu, tâm
trạng có hơi rối bời.
Cô chưa nghĩ tới hôm nay lại có thể hoà
thuận ở chung với Sở Diệu như vậy.
Càng khiến cô ngạc nhiên đó là Hứa Trí ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.