Trong phòng
học, cô Triệu vừa bước vào lớp đã liếc nhìn rất nhanh. Cuộc họp phụ huynh đã
được thông báo từ trước, giáo viên để ý thấy chỗ của Sở Diệu còn trống, thầm
nghĩ rằng có lẽ phụ huynh của anh đến muộn.
Nhưng cho đến
khi cuộc họp phụ huynh kết thúc, bố mẹ của Sở Diệu cũng không xuất hiện. Có lẽ
vì bận chuyện gì đó nên không thể đến, cô Triệu cũng đã quen với điều này rồi.
Trong suốt hai năm Sở Diệu học cấp ba, chưa từng có lần nào gia đình của anh
tham dự cuộc họp phụ huynh cả.
Nhưng Sở Diệu
rất biết nghe lời, vì vậy bố mẹ của anh không cần phải lo lắng về điều đó.
Vân Cao Lãng
ngồi yên lặng lắng nghe. Đây là lần đầu tiên ông ấy tham dự cuộc họp phụ huynh
của Tiểu Khuynh, trong lòng ông ấy trào dâng lên một cảm xúc khó tả. Tiểu
Khuynh đã trưởng thành như vậy rồi, đây là lần đầu tiên ông ấy đến tham dự cuộc
họp phụ huynh của cô, giống như lần đầu tiên được tham gia vào cuộc sống của cô
vậy.
Vân Khuynh rất
ưu tú, giáo viên chủ nhiệm nhắc đến cô rất nhiều lần. Giáo viên nào nhắc đến cô
cũng đều nói cô rất chăm chỉ và có thành tích rất tốt.
Vân Cao Lãng
cũng cảm thấy rất tự hào về cô, nhưng trong đó lại xen lẫn một chút cay đắng.
Sự ưu tú của Vân Khuynh không liên quan gì đến ông ấy, tất cả đều do một tay bà
ngoại nuôi dưỡng cô. Ông ấy chưa bao giờ dạy Tiểu Khuynh cách viết hay đếm số, cũng
chẳng giúp được gì cho cô.
Nghĩ đến đây,
Vân Cao Lãng lại cảm thấy mình đã mắc nợ Vân Khuynh quá nhiều. Sau này ông ấy
chỉ có thể từ từ bù đắp cho cô, bù đắp lại khoảng thời gian mà ông ấy vắng mặt
năm xưa.
Cùng lúc đó,
Vân Cao Lãng nhìn thấy tên của Sở Diệu. Cái tên Sở Diệu này không được coi là
phổ biến, nhưng ở Lệ Thành cái tên này lại rất nổi tiếng, bởi đó là tên con
trai cả của nhà họ Sở.
Nhìn thấy chữ
Sở Diệu, Vân Cao Lãng lại nhớ đến Lâm Mạn và một số sự kiện trong quá khứ.
Trước đây Lâm Mạn và Sở phu nhân có mối quan hệ rất tốt với nhau, hai người họ
thậm chí còn thống nhất rằng sẽ cho con của hai người làm quen với nhau.
Nhưng từ sau
khi Lâm Mạn qua đời, hai gia đình đã cắt đứt liên lạc và ông ấy không biết Sở
Diệu lớn lên trông như thế nào.
Không nghĩ tới
lại có sự trùng hợp như vậy, đã nhiều năm trôi qua rồi, làm sao có người còn
nhớ tới trò đùa năm đó được.
Sau khi cuộc
họp phụ huynh kết thúc, Vân Cao Lãng bước ra khỏi phòng học. Trong lúc đi ngang
qua bảng thông báo của trường, nhìn thấy “Ngôi sao đang lên” ở bên trong, ông
ấy thoáng nhìn thấy tên của Sở Diệu nên đứng lại xem. Bức ảnh dán trên đó có vẻ
đã được một thời gian, màu sắc đã trở nên trắng bệch mờ mịt, không thể nhìn rõ
được nữa. Tuy nhiên Vân Cao Lãng vẫn có một cảm giác quen thuộc, giống như đã
nhìn thấy nó ở đâu rồi.
Ông ấy cau mày
bước đi, trong lòng không ngừng tự hỏi mình đã từng nhìn thấy hình ảnh đó ở
đâu. Khi sắp về đến nhà, Vân Cao Lãng chợt nhớ ra, lần trước khi ông ấy đến
trường đón Tiểu Khuynh bị thương, bên cạnh cô còn có một cậu con trai. Cậu con
trai đó với người trong bức ảnh kia không phải rất giống nhau sao?
Lần trước khi ở
trường học, ông ấy chỉ quan tâm đến Tiểu Khuynh, không để ý đến những chuyện
khác, nếu không đã không phải cố gắng nhớ như vậy.
Nghĩ đến đây,
sắc mặt ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).