Vân Khuynh thấy những lời này thì bật
cười: [Cậu tự luyến vậy, tại sao lại đánh nhau, lỡ như bị xử phạt thì phải làm
sao?]
Bây giờ vẫn là học sinh, nếu xử phạt
cần phải bị treo trên học bạ, cho dù không bị xử phạt, bị gọi phụ huynh cũng
không tốt.
Sở Diệu ngồi xuống, ngón tay xoa xoa
mặt sau điện thoại: [Cậu ta muốn chết, không trách tôi được, cậu thế nào rồi?]
Sở Diệu ghét nhất là đàn ông không có
gan, nếu Trình Kiện trút giận lên người anh, anh còn có thể liếc mắt một cái,
bắt nạt một cô gái thì có bản lĩnh gì, đàn ông như vậy còn sống đúng là lãng
phí.
Vân Khuynh cắn cắn môi, nhìn thoáng qua
đầu gối: [Tôi không sao, nghỉ ngơi hai ngày là tốt rồi, vừa rồi cô Triệu đã cho
tôi ở nhà nghỉ ngơi rồi.]
[Xin lỗi, đã làm phiền cậu.] Trình Kiện
và Vân Khuynh có thể có thù oán gì, còn không phải vì anh.
Vân Khuynh mỉm cười: [Không có việc gì,
không phải cậu đã báo thù cho tôi rồi sao? Chắc là cậu ta bị đánh rất chật vật,
cảm ơn cậu.]
[Ừ, cậu nghỉ ngơi cho tốt.]
Sở Diệu trong lòng có chút loạn, không
biết nên nói cái gì, dứt khoát không nói.
Vân Khuynh gật đầu, lại tìm Hứa Trí hỏi
chuyện đánh nhau, muốn Hứa Trí đi hỏi chuyện này có náo loạn hay không, sau khi
Hứa Trí trả lời mới hoàn ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).