Về lại phong
chung, Thẩm Diệu gửi tin nhắn cho cậu ta: [Cậu thanh toán làm gì? Nhiểu tiền
quá hả?]
Cũng không phải
ở Lệ Thành, qua bên này mọi người vốn dĩ đều đã nói rõ là chia đều rồi, cậu ta
làm gì vậy chứ.
Hứa Trí nhìn
thấy tin nhắn thì khóe môi khẽ nhếch lên, cũng có thể tượng tượng ra bộ dạng
bĩu môi của cô.
[Cho cậu mặt
mũi, được trai đẹp thanh toán cho có phải làm tăng thêm mặt mũi không.]
[Hờ hờ, tôi rất
cảm ơn cậu nhé, đốt tiền nhiều quá thì có thể chia cho tôi tiêu này.]
Thẩm Diệu lại
khinh khỉnh, cậu ta đúng là càng ngày càng phô trương.
Một giây sau
khi tin nhắn này vừa được gửi qua, Hứa Trí: [Chuyển tiền 8888]
[Lấy mà tiêu.]
Cần tiền không
phải quá đơn giản sao, chỉ sợ cô không cần.
Thẩm Diệu: [?]
[Cậu có bệnh
à?]
Thẩm Diệu bị
Hứa Trí dọa cho sợ, hôm nay bị làm sao vậy, đột nhiên trở nên tốt như thế, vừa
mua cơm trưa cho cô, vừa thanh toán, bây giờ còn đập thẳng tiền cho cô, cô sợ
dáng vẻ này thật chứ.
Thẩm Diệu:
[Chồn hôi đi chúc tết gà?]
*Chồn hôi đi chúc tết gà: Lấy lòng người khác với ý đồ
xấu. “Khụ khụ
khụ...” Một ngụm nước bị sắc trong cổ họng Hứa Trí, cậu ta khẽ cau mày: [Tự nói
mình là gà, lần đầu tôi nghe thấy đấy.]
Thẩm Diệu:
[...Cút.]
Hứa Trí cười
khẽ: [Đừng nghĩ bậy đó, cũng không có bao nhiêu tiền, lúc trước cậu còn ăn
nhiều hơn.]
Thẩn Diệu bĩu
môi, lúc trước là cô ăn, hai nhà là bạn lâu năm, cùng nhau chiếm tiện nghi của
nhau một chút thì không sao, nhưng lần này có nhiều người, chỉ là có hơi kỳ
quặc.
[Được rồi, cậu
đi ngủ đi.]
Nếu Hứa Trí đã
nói như vậy, Thẩm Diệu có nói cái gì nữa cũng chả có ý nghĩa gì, trả lời lại
hai câu rồi đặt điện thoại xuống.
Còn chuyển
khoản mà Hứa Trí gửi đến kia, bị cô lơ đi luôn.
*Bên Trun ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.