“Hai giờ chiều,
tất cả đều được sắp xếp xong xuôi rồi, đợi lát nữa y tá sẽ lấy phiếu thông báo
phẫu thuật tới.”
Ổ Vân Vân lấy
một cái ghế gấp đặt ở phía sau cửa ngồi xuống, nhìn mẹ cô: “Sau này gặp phải
chuyện giống như thế này mẹ nên gọi điện thoại cho con.”
“Được rồi. Mẹ
biết rồi.” Lâm Duyệt Mai đang có tâm trạng cực kì tốt, được con rể sắp xếp mọi
thứ vô cùng chu đáo, cuối cùng bà cũng cảm thấy Ổ Vân Vân đã trưởng thành, tìm
được chỗ dựa cho mình.
“Hơn nữa sau
này gọi cho con với gọi cho Tiểu Việt cũng đều giống nhau thôi.”
Ổ Vân Vân gật
đầu, đắp chăn cho bà: “Nhưng vẫn phải gọi cho con, nếu không con sẽ thấy không
vui.”
“Được.” Lâm
Duyệt Mai nói.
Lúc Trần Việt
gọi điện thoại đến đã đại khái nói tình hình ở đây với Ổ Vân Vân, cũng không có
gì nghiêm trọng. Hiện tại thấy tinh thần mẹ cô còn tốt, chỗ gãy xương không có
xuất huyết, cũng không bị sưng đỏ, Ổ Vân Vân mới có thể bình tĩnh lại.
“Mẹ muốn ăn cái
gì, con đi mua cho mẹ.” Ổ Vân Vân nói.
“Không cần đâu,
Tiểu Việt đã mua cho mẹ rồi.” Lâm Duyệt Mai nhìn về phía cái tủ bên cạnh, có
nước khoáng, sữa bò, một hộp hoa quả cắt sẵn, còn có bánh ngọt làm từ lúa mì để
thỏa mãn cơn thèm ăn của bà.
“Bên công ty
thế nào rồi?” Lâm Duyệt Mai ngược lại càng quan tâm Ổ Vân Vân hơn.
“Con xin nghỉ
phép rồi, không có sao đâu, chỉ có mấy tiết huấn luyện mà thôi, có ghi hình lại
mà, sau khi trở về xem video là được.”
“Vậy là tốt
rồi.”
Trong lúc hai
người mải mê nói chuyện, Trần Việt cũng trùng hợp đi vào.
Anh đoán chừng
Ổ Vân Vân lúc này đã đến, quả nhiên vừa vào cửa phòng bệnh đã thấy cô ngồi ở bên
giường.
“Dì ơi, dì đã
khỏe hơn chưa?” Trần Việt hỏi.
“Tốt hơn nhiều
rồi.” Lâm Duyệt Mai lúc này tuyệt đối không vì chân mình mà buồn rầu lo lắng,
ngược lại lúc này trong lòng bà vô cùng thoải mái, nhìn Trần Việt chỗ nào cũng
hài lòng.
“Mẹ, con với
Trần Việt nói chuyện một lát.” Ổ Vân Vân nói.
“Được.” Lâm
Duyệt Mai gật đầu.
Ổ Vân Vân dẫn
theo Trần Việt đi ra ngoài cửa phòng bệnh, Trần Việt ở trong điện thoại không
nói mình làm cái gì, nhưng quả thật là bởi vì có anh ở đây sắp xếp gọn gàng cẩn
thận mới khiến cho Ổ Vân Vân không có lo lắng quá mức, cũng khiến cho Lâm Duyệt
Mai không có lo âu.
Người lớn tuổi
bị ngã không phải là vấn đề nhỏ, nhưng chỉ bị nứt xương cũng coi là may mắn
trong cái bất hạnh.
“Cảm ơn anh.”
Mặc dù biết hai chữ này quá nông cạn nhưng Ổ Vân Vân vẫn muốn nghiêm túc nói
với Trần Việt.
Trần Việt nói
Lâm Duyệt Mai lúc bị té ngã ở nhà có thể đã nằm trên mặt đất một lúc lâu mới tự
mình từ từ bò lên giường, Ổ Vân Vân đau lòng không chịu nổi.
Lúc đó cô lại
đang ở nơi khác, nếu không phải có Trần Việt, mẹ cô cũng chỉ có thể tìm hàng
xóm hỗ trợ, nhưng nửa đêm thì làm sao mà tìm được đây?
Những thân
thích trước kia, bởi vì muốn chia tiền bồi thường của cha Ổ Vân Vân, cãi vã đến
không thể nhìn mặt nhau, đây cũng là nguyên nhân mẹ con hai người chuyển đến
thành phố này.
“Không có gì
đâu.” Trần Việt biết trong lòng cô khổ sở, anh nói đùa: “Sau này em đối xử tốt
với anh một chút là được.”
“Em đối với anh
có chỗ nào không tốt chứ.” Ổ Vân Vân thành công bị những lời này chọc cười,
trong lòng cũng không thấy đau lòng như vậy nữa.
“Anh cần được
chú ý nhiều hơn, được yêu thương nhiều hơn.” Trần Việt đáp lại.
Mặc dù hiện tại
Ổ Vân Vân ở bên anh như thế này nhưng anh vẫn chưa thấy đủ.
Ổ Vân Vân
giương mắt: “Em sợ là anh muốn em đem mạng của em tặng cho anh.”
Trần Việt nói:
“Không cần mạng của em, còn lại tất cả đều cần.”
Có người đi ra.
Bọn họ dừng lại
cuộc đối thoại.
Bây giờ không
thích hợp để thảo luận về vấn đề này, Trần Việt an ủi cô: “Mẹ em không có vấn
đề gì lớn, anh để cho dì ấy đi kiểm tra những cái khác, sức khỏe coi như không
tệ, n ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.