Ổ Vân Vân lớn
tiếng: “Nghe được sao?”
Ô Ô ngửa đầu:
“Gâu gâu!”
Ổ Vân Vân vỗ vỗ
đầu nó: “Thật tốt. Em nghe được này.”
Trần Việt đang
từ phòng ngủ đi ra: “……”
Rốt cuộc là như
thế nào lại sinh ra cuộc đối thoại này vậy?
“Vân Vân, hôm
nay em có muốn lái xe đi làm không?” Trần Việt ở ngoài bậc thềm đi giày da,
chuẩn bị ra cửa thì quay lại hỏi cô.
“Không cần đâu,
lâu rồi em không lái xe, vẫn nên ngồi tàu điện ngầm đi làm thì hơn.” Ổ Vân Vân
quay đầu nói.
“Được rồi, anh
đi đến bệnh viện trước nhé.”
“Buổi tối gặp
lại.”
Trần Việt mở
cửa đi ra ngoài, Ổ Vân Vân vẫn thong thả chuẩn bị, mặc quần áo tươm tất, dắt Ô
Ô ra cửa đi đến nhà mẹ cô. Ngày hôm qua là sinh nhật cô nhưng chưa cùng mẹ ăn
cơm, hôm nay đến báo danh một chút.
Lâm Duyệt Mai ở
nhà đang làm cá, cô mang cái ghế tới ngồi cạnh Lâm Duyệt Mai cùng nói chuyện
phiếm.
Cô đem chuyện
mình tìm được công việc ra thông báo với mẹ, tiện thể nói buổi chiều sẽ bắt đầu
đi làm, từ giờ sẽ chăm chỉ làm công việc ổn định cùng cả chuyện dự tính kết hôn
với Trần Việt ra nói cho mẹ nghe
Lâm Duyệt Mai
ngồi xổm trên mặt đất, vừa làm cá vừa nhẹ nhàng thở ra: “Vậy là tốt rồi.”
“Mẹ, mẹ vui vẻ
chứ?”
“Đương nhiên
vui vẻ.” Lâm Duyệt Mai cân nhắc một lát, lại nói: “Kỳ thật con cũng không cần
quá để ý, mấy năm nay mẹ cũng có chút tiền tiết kiệm, không đến mức không có
của hồi môn cho con đi lấy chồng.”
“Cái đó không
phải tiền dưỡng lão của mẹ sao? Con còn trẻ mà, con có thể tự nỗ lực kiếm của
hồi môn cho mình.”
Lâm Duyệt Mai
cảm thấ ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.