“Lúc trước em
nghe mọi người nói rằng sau buổi xem mắt có người còn muốn cùng đi bơi để có
thể đánh giá dáng người của nhau nữa.” Ổ Vân Vân ôm mặt.
Trần Việt cười
cười, không tỏ ý kiến gì: “Anh còn muốn học đi xe đạp nữa.”
Ổ Vân Vân chớp
mắt: “Trần Việt, anh không thể đi xe đạp à? Anh chưa từng đi xe đạp đến trường
sao?”
“Không, nhà anh
rất gần trường, mẹ anh sẽ mua nhà ở bất cứ nơi nào anh học.”
“...” Ổ Vân Vân
ngồi thẳng dậy, trong mắt cô tỏa ra một ngọn lửa nhỏ căm ghét nhà giàu: “Nghe
này, đây là tiếng người đấy hả?”
“Đó là tiếng
người mà, bởi vì sau này em có làm việc ở đâu thì anh cũng có thể mua nhà ở
đó.” Trần Việt cúi đầu và cầm bút.
Ngay lập tức, Ổ
Vân Vân cảm thấy mình không còn ghen tị với người giàu nữa, và cô còn rất thích
vấn đề này: “Em sẽ dạy anh cách đi xe đạp. Khi còn đi học, em đã từng là tay
đua kỳ khôi đấy, và em còn có thể lái bằng một tay hoặc cả hai tay đấy.” Trần
Việt đã thêm năm sao cho “Học đi xe đạp”.
Ổ Vân Vân lén
nhìn, tay anh cầm bút trắng trẻo, sạch sẽ, các khớp xương thon gọn rõ ràng.
Này, quả nhiên
tay của bác sĩ và nghệ sĩ dương cầm đều tinh xảo đẹp đẽ, không biết bệnh nhân
đến chỗ Trần Việt có cầm được tay không, nếu được cầm nhất định sẽ mê mẩn cho
mà xem.
Trong bệnh viện
có nhiều cô gái và rất nhiều bệnh nhân xinh đẹp như vậy, Ổ Vân Vân không khỏi
cảm thấy hơi lo lắng.
< ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.