Cảm giác rất kỳ quái, cô vốn không làm
chuyện gì xấu hổ, giờ phút này yên tĩnh một giây mới có thể nói: "Được.”
Cuối cùng hai người tay không trở về.
Ổ Vân Vân ghét bỏ quần áo trong cửa
hàng quá đắt, mặc dù đã giảm giá 30% nhưng một bộ cũng đã hơn ba ngàn, cô tình
nguyện đi mua trên mạng thì hơn.
Bác sĩ Trần khuyên bảo rằng anh đến đây
là để tiêu tiền, bảo cô cứ tùy tiện chọn, nhưng mua hai bộ quần áo liền tiêu
tốn hơn ba ngàn, Ổ Vân Vân bất luận như thế nào cũng không thể chấp nhận được.
Trước kia cô thuê một phòng đơn nhỏ ở
Vân Nam một tháng cũng chỉ có tám trăm đồng.
Vừa mới vào cửa phòng, ở huyền quan,
Trần Việt trực tiếp bế Ổ Vân Vân vác lên vai, Ổ Vân Vân cười: "Giữa trưa
bác sĩ Trần muốn phát thú tính sao?! Ô Ô, đừng lại đây!”
Ô Ô đã có thể nghe hiểu lời của cô một
chút, động tác vốn muốn chạy tới nghênh đón cô đổi thành ngồi xổm tại chỗ.
Trần Việt đặt Ổ Vân Vân ở trên giường
trong phòng ngủ, Ổ Vân Vân hôm nay rất cao hứng, còn tưởng rằng anh muốn làm
cái gì, đều đã chuẩn bị sẵn sàng.
Ai biết được anh chỉ nhìn cô và nói:
"Chúng ta kết hôn đi.”
“Là bởi vì hôm nay em đã đề cập đến
chuyện kết hôn?” Nụ cười của Ổ Vân Vân dần dần biến mất.
“Không. Anh đã muốn làm điều đó từ lâu
rồi.”
Anh đã muốn kết hôn với cô từ lâu, khác
biệt chỉ là vấn đề thời gian.
Trước đây muốn chờ ba bốn tháng để tình
cảm ổn định lại, chỉ là ở trong thương trường khi nghe Ổ Vân Vân nói cô đi xem
mắt với những người kỳ quái kia rồi bị người ta tùy ý bình luận và chỉ trỏ,
sống trong một căn phòng nhỏ ít hơn mười mét vuông ở Vân Nam; mua một chiếc váy
một hai ngàn đồng anh khuyên nửa ngày cũng không nỡ.
Anh giống như bị kim đâm, vì sao lại có
người để cho cô sống cuộc sống như vậy? Anh rõ ràng có thể cho cô cuộc sống tốt
hơn.
Ổ Vân Vân vẫn đang trầm mặc.
Trần Việt cúi xuống hỏi cô: "Em
không muốn sao? ”
"Không phải." Ổ Vân Vân tận
lực dùng ngữ khí nhẹ nh� ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).