Bên này, Giang Tĩnh Nguyệt dở khóc
dở cười trấn an cô ấy: "Uống nước từ từ, đừng kích động."
Trần Thiến Hề ho khan một tiếng:
"... Tớ có thể không kích động sao, cậu nói muốn kết hôn?"
Một lúc sau, cô ấy tiếp tục:
"Không phải… Chỉ mới qua một đêm mà cậu từ chia tay đến kết hôn rồi?"
"Đối tượng kết hôn là ai vậy?
cậu không phải đau lòng đến mức tùy tiện tìm một người làm hỏng cả đời mình đó
chứ?"
"Tĩnh Tĩnh, cậu bình tĩnh một
chút, từ trước đến nay cậu làm việc luôn rất ổn, đừng dọa tớ."
Thông qua điện thoại di động, Giang
Tĩnh Nguyệt có thể cảm nhận được sự lo lắng và vội vàng của Trần Thiến Hề.
Cô ấy ước mình có thể mọc cánh bay
đến nhà cô.
“Mặc dù mới chỉ qua một đêm nhưng tớ
đã nghĩ đến chuyện kết hôn rồi.” Giang Tĩnh Nguyệt vẫn chậm rãi nói chuyện,
bình tĩnh an ủi Trần Thiến Hề còn xúc động hơn cô: “Cậu nghe tớ nói trước đã.”
"Được, cậu nói đi, tớ ngược lại
muốn xem là tên nào có thể đánh cắp trái tim cậu trong vòng một ngày!"
“...”
Giang Tĩnh Nguyệt thở dài, sau đó
nói với Trần Thiến Hề về giao dịch giữa cô và Cố Nghiêu Dã.
Khi sự việc dần sáng tỏ, Trần Thiến
Hề ở đầu bên kia điện thoại cuối cùng cũng bình tĩnh lại, không còn kích động
nữa.
Tuy nhiên, sau khi Giang Tĩnh Nguyệt
nói xong, Trần Thiến Hề đã im lặng một lúc lâu.
Lâu đến mức Giang Tĩnh Nguyệt không
nhịn được thúc giục: "Sao cậu không nói nữa?"
“Không, tớ chỉ đang suy nghĩ
thôi...” Người phụ nữ ở đầu bên kia điện thoại cố ý dừng lại, như thể đang cố
sắp xếp lại lời nói của mình: "Nghiệt duyên của cậu và Cố Nghiêu Dã… Thật
đúng là một lời khó nói hết.”
Giang Tĩnh Nguyệt: “...”
"Tớ với anh ta chỉ là hợp đồng
hôn nhân mà thôi. Đó là một cuộc hôn nhân hình thức, dựa theo nhu cầu mỗi bên,
không phức tạp như cậu nghĩ đâu."
Nghiệt duyên cái gì, cô và Cố Nghiêu
Dã cũng không phải oan gia hoan hỉ.
Mặc dù, Giang Tĩnh Nguyệt đã thề son
sắt như vậy nhưng Trần Thiến Hề vẫn có thái độ không thể tin được: "Cậu đã
nghe nói về cưới trước yêu sau chưa?"
"Với dáng người và khuôn mặt
của Cố Nghiêu Dã, còn có đẳng cấp tán tỉnh của anh ta… Nói không chừng một ngày
nào đó anh ta có thể thực sự đánh cắp trái tim cậu."
Giang Tĩnh Nguyệt: “...”
Cô dọn dẹp đống bừa bộn trên bàn ăn
xong giờ cô đã ngồi xuống ghế sô pha trong phòng khách.
Một tay cô cầm điện thoại, một tay
đỡ trán, cạn lời: "... Trần Thiến Hề, cậu đọc tiểu thuyết vừa thôi."
Trần Thiến Hề bị ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.