Hai ngày nay Tô Thiên Tầm vô cùng buồn bực.

Chuyện tình cảm cũng chẳng có chút tiến triển nào cả, cô cũng không biết trong khoảng thời gian rảnh rỗi dài như vậy cô đã làm gì.

Mỗi ngày nhận thông báo đều có thể nhận được tiền, điều này không tốt sao?

Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy thoải mái như vậy trong sự nghiệp bận rộn của mình.

Ít nhất như vậy thì cô sẽ không có thời gian để suy nghĩ linh tinh.

Tô Thiên Tầm không chịu ngồi yên, cô lập tức gọi điện cho Lạc Nghiêm Hạo, bảo anh ta nhanh chóng sắp xếp công việc.

Lặc Nghiêm Hạo lại nói giỡn: “Chẳng phải cô nói là tết thì nên nghỉ ngơi cho nên tuyệt đối không nhận việc sao?”

Tô Thiên Tần tức giận nói: “Tôi không có tiền, tôi muốn kiếm tiền không được à.”

Đương nhiên Lạc Nghiêm Hạo không tin điều đó: “Cô mà thiếu tiền?”

“Vậy chuyện tình cảm đã ổn thỏa rồi tôi phải giúp đỡ anh chút việc chứ....”

“Đúng lúc Aurora muốn đổi người đại diện ở Châu Á, họ cũng đã liên lạc với tôi rồi, cô nghĩ cô có nên thử không?”

Aurora là thương hiệu danh tiếng thế giới, nhãn hiệu đó có doanh số xếp thứ 10 toàn cầu đó.

Tô Thiên Tầm cũng không nghĩ bản thân mình lại thực sự may mắn như vậy: “Thật sao?”

“Tôi có thể chứ?”

“Sao lại không thể.” Lạc Nghiêm Hạo cười: “Yên tâm đi, nếu như lúc đó có lão Khiêm rồi thì doanh số chỉ có tăng thôi chứ không có giảm.”

Tô Thiên Tầm: “.... Anh muốn nói thế nào thì nói, dù sao tôi cũng không thân với anh ta.”

“Tôi đùa thôi mà.” Lạc Nghiêm Hạo nhanh chóng giải thích: “Dựa vào sức ảnh hưởng hiện tại của cô thì đó là sự lựa chọn đúng đắn rồi.”

“Cô cứ yên tâm đi, người ta đã có gan mời cô thì sao lại từ chối được chứ.”

Cúp điện thoại, lòng Tô Thiên Tầm tràn ngập sự tin tưởng.

Cô tin không có Khiêm Chuẩn bản thân vẫn sống tốt.

Dù sao cũng chỉ là mấy viên đá thôi mà, cố cũng tự mình mua được.

Đúng lúc Tô Thiên Tầm thấy bản thân mình giống như một nữ chiến binh tràn ngập khí thế thì Tang Tử gọi video đến cho cô.

Tô Thiên Tầm vừa tự cổ vũ bản thân vừa nghe điện thoại.

“Tang Tử, chị kể cho em tin tốt này nhé, anh Lạc đã giúp chị gửi thông báo đi rồi.”

“Chúc mừng, chúc mừng.” Tang Tử không tiếc lời khen ngợi: “Nhân khí của Thiên Tầm tốt như vậy, hơn nữa lại xinh đẹp, bọn họ phải tinh mắt lắm mới nhìn đến chị đó.”

Tô Thiên Tầm được khen như vậy nhưng cũng chẳng thấy xấu hổ mà còn dõng dạc phụ họa: “Đó là đương nhiên rồi.’

Hai người nói chuyện một lát thì Tang Tử mới nhớ ra chuyện chính.

“Thiên Tầm, em có chuyện quan trọng muốn nói với chị, ấy thế mà vừa nói chuyện một lúc đã quên mất.”

“Chuyện gì đó.” Tô Thiên Tầm thấy nhất định là có chuyện tốt đây.

Tang Tử cười rồi mở miệng: “Là thế này, em biết gần đây Hoắc Dĩnh Tân có qua lại với Khiêm tổng.”

“Em biết sao?” Tô Thiên Tầm kinh ngạc.

Tang Tử: “Em không chỉ biết mà còn biết rõ nữa cơ.”

Tô Thiên Tầm biết tính của Khiêm Chuẩn, cô biết muốn nghe chính miệng anh giải thích thì còn khó hơn lên trời, cho nên chỉ có thể nghe được chân tướng từ miệng của người khác mà thôi.

“Nói vào trọng điểm đi.”

Tang Tử: “Chuyện là lần trước lúc Khiêm Tổng ra ngoài, chính là cái lần đi đến Sơn Trang rồi xảy ra tai nạn đó, hôm đó anh ấy vừa lúc gặp đ

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play