Sau cuộc trò chuyện với Thẩm Uyển, Tô
Thiên Tầm đã suy nghĩ rất nhiều.
Trước đây cô chỉ biết tính cách của
Khiêm Chuẩn có vấn đề, anh khá trầm tính, kiệm lời, có phần quái gở, đôi lúc
lại không thể nói một câu hoàn chỉnh.
Nhưng trước nay cô chưa bao giờ suy
nghĩ kĩ về vấn đề này.
Hoặc cô đã từng nghĩ đến, nhưng cô sợ
chuyện này có liên quan đến Khiêm Hưu, nên không dám nghĩ nhiều.
Trong tiềm thức, Khiêm Hưu là người đã
cứu mạng cô.
Cô không hy vọng Khiêm Hưu là người
xấu.
Hiện tại, sau khi Thẩm Uyển nhắc lại
chuyện này, cô nhất định phải tìm hiểu mọi chuyện cho ra lẽ.
Trong những năm Khiêm Chuẩn sống trong
nhà họ Khiêm, tuy anh không bị ngược đãi về mặt thể xác, nhưng rất có khả năng,
tinh thần của anh đã bị người khác tra tấn đến kiệt quệ.
Tưởng tượng những khoảnh khắc Khiêm
Chuẩn bị đám người kia tra tấn hành hạ, trái tim Tô Thiên Tầm đau đến mức không
thở được.
Tại sao những người đó có thể tàn nhẫn
đến như vậy?
Khiêm Chuẩn rất đáng thương, mẹ ruột
của anh khi còn sống đã bị buộc vào tội danh không đáng có, người đời luôn
miệng chỉ trích, bắt nạt anh. Còn người cha ruột, ông ta chưa bao giờ quan tâm
đến anh. Làm sao anh có thể kiên cường mạnh mẽ sống sót đến tận bây giờ?
Nghĩ đến đây, Tô Thiên Tầm bắt đầu hối
hận, vì sao bốn năm trước cô lại bỏ đi?
Khoản thời gian ấy, không biết Khiêm
Chuẩn đã phải chịu đựng những gì.
Trong đầu cô đột nhiên xuất hiện một
bóng người mảnh khảnh cô đơn, từng bước một mình trong màn đêm vô tận, thật
khiến người ta không khỏi đau lòng, xót xa.
Từ khi còn nhỏ, Tô Thiên Tầm đã có khả
năng đồng cảm với nhân vật rất mạnh mẽ, cô từng khóc sưng húp mắt sau khi đọc
xong một cuốn tiểu thuyết.
Bây giờ, cô mới nhận ra Khiêm Chuẩn
đáng thương đến nhường, cô ước bản thân mình thể chạy đến bên anh, an ủi anh.
Chỉ là, Khiêm Chuẩn không muốn gặp cô,
nếu cô chủ động đi tìm, cũng không có cách nào để gặp được anh.
Đấu tranh tâm lý không thành, Tô Thiên
Tầm quyết định cầm điện thoại, gọi cho Thẩm Uyển thêm một lần nữa.
“Cậu này, bây giờ tớ nên làm thế nào
đây?”
Thẩm Uyển không hề do dự, cô ấy trực
tiếp trả lời: “Theo đuổi.”
Tô Thiên Tầm: “Theo đuổi?”
“Ý cậu là muốn tớ theo đuổi anh ấy?”
Thẩm Uyển: “Cậu cũng biết mà, anh ấy là
một người luôn cảm thấy bất an và thiếu tự tin trong các mối quan hệ. Nếu lần này
cậu không chủ động, vô phương cứu chữa.”
Tô Thiên Tầm: “...”
“Nhưng tớ không biết phải theo đuổi như
thế nào.”
“Trước đây tớ có làm chuyện này bao giờ
đâu.”
“Chuyện thổ lộ thì tớ biết, nhưng tớ
không có cơ hội để gặp anh ấy.”
“Vả lại, tự nhiên tớ xông đến trước mặt
anh ấy, nói rằng tớ thích anh ấy, liệu rằng anh ấy có tin không?”
Thẩm Uyển cười đáp: “Tớ đoán anh ấy sẽ
không tin.”
“Mười mấy năm qua, lúc nào cậu cũng nói
với anh ấy rằng mình thích thầm anh trai anh ấy. Bây giờ cậu lại nói thích anh
ấy. Làm sao anh ấy có thể tin việc này.”
Tô Thiên Tầm thất vọng tràn trề, cô thở
dài: “Vậy tớ phải làm sao đây?”
Thẩm Uyển tủm tỉm cười nói: “Nếu không
biết cách theo đuổi cậu có thể học, ở trên mạng có rất nhiều kế hay, cậu cứ tìm
kiếm tham khảo, tớ sẽ hỗ trợ thêm cho cậu.”
Tô Thiên Tầm cảm thấy ý tưởng của Thẩm
Uyển khá tệ, nhưng ngoài cách này ra, không còn cách nào khác tốt hơn: “Dù sao
đây cũng là ý kiến của cậu, nếu chuyện này không thành, tớsẽ áp dụng nó lên Tam
Ngôn nhà cậu.”
Không biết Thẩm Uyển đã cho cô ăn bùa
mê thuốc lú gì, Tô Thiên Tầm thật sự lên mạng tìm cách theo đuổi con trai.
Thẩm Uyển cũng không nhàn rồi, một
tiếng trôi qua, cô ấy sửa soạn các ý thành một bản danh sách.
Thẩm Uyển vừa xem phần tài liệu đã hoàn
thành, vừa nói chuyện điện thoại với cô: “Việc đầu tiên, trước khi theo đuổi,
cậu phải xác nhận xem anh ấy có phải mẫu ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.