Tô Thiên Tầm và Thẩm Uyển sau khi lên
lầu thì trông thấy Tô Cảnh Ngôn với Khiêm Chuẩn hai người đang đứng ở hành lang
nói chuyện phiếm.
Tô Cảnh Ngôn mặc một bộ trang phục giản
dị, tay trái đút túi, tay phải kẹp điếu thuốc, nhưng không có châm lửa.
Mà Khiêm Chuẩn mặc đồ rất đồng bộ mặc
áo sơ mi đen, quần tây sẫm màu, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, hai tay đút túi,
đứng đối diện thang máy.
Thấy cô từ trong thang máy ra tới, sắc
mặt mới có chút thay đổi.
Tô Thiên Tầm và Khiêm Chuẩn nhìn nhau
một chút rồi nhìn về phía Tô Cảnh Ngôn.
Cười không có ý tốt nói: “Tam Ngôn, bí
mật nhỏ của cậu, đã bị chúng tôi khám phá ra rồi, cho nên tối nay…”
“Tối nay Nha Nha là của tôi, hai người
các anh nếu không muốn ở chung một phòng, thì tự nghĩ biện pháp đi.”
Tô Thiên Tầm nói xong câu đó sau đó thì
lôi Thẩm Uyển đi.
Chỉ để lại hai người Tô Cảnh Ngôn và
Khiêm Chuẩn bất đắc dĩ đứng tại chỗ.
Tô Cảnh Ngôn bất mãn nhìn về phía Khiêm Chuẩn: “Sao người nhà cậu
mà cậu không chịu quản?”
Khiêm Chuẩn sắc mặt lạnh nhạt, hỏi
ngược lại: “Thế sao cậu không quản người nhà cậu?”
Tô Cảnh Ngôn: “...”
Anh dỗ dành còn chẳng được, làm sao có
thể quản cơ chứ.
Anh ấy nhún vai: “Thôi vậy, phòng cho
cậu ở, tôi tìm mấy người anh em uống rượu."
Suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hay là cùng
đi?”
Khiêm Chuẩn và Tô Cảnh Ngôn sơ trung cao trung đều học
cùng nhau, anh lớn hơn Tô Cảnh Ngôn hai khóa, bình thường không qua lại với
nhau.
Đương nhiên không thể đi uống rượu cùng
nhau.
Huống hồ ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.