Hà Sơn Kiến đoán không sai, thương thế của Diệp Cửu Thu quá
nặng, tu dưỡng bảy tám ngày sau mới khỏi đại khái, khi đó chỉ còn lại hai ngày
nữa là đến thời gian bọn họ ra vấn thảo cảnh.
Theo lý thuyết trên người Diệp Cửu Thu có đan dược cao cấp
lão tổ cho, sau khi ăn vào nhiều nhất một ngày là có thể khỏi hẳn. Nhưng khi
Diệp Cửu Thu lấy đan dược ra, bị Hà Sơn Kiến hung hăng giáo huấn một trận. Nói
là đan dược trân quý như vậy vốn là thưa thớt, tự nhiên phải dùng ở thời điểm
nguy cấp bảo mệnh.
Hiện tại Diệp Cửu Thu rất an toàn, không hề lo lắng về tính
mạng, chỉ vì chữa thương mà sử dụng đan dược này, hoàn toàn là thô bạo thiên
vật!
Hơn nữa, Diệp Cửu Thu tiến Vấn Thảo Cảnh, một không phải vì
linh thảo, hai là vì đệ tử Thanh La tông. Mục đích y được Phong Ngọc Thư an bài
tiến vào Vấn Thảo Cảnh đã đạt được, hiện giờ không cần chạy loạn khắp nơi nữa,
chỉ cần yên lặng chờ đi ra ngoài, trong khoảng thời gian này dùng để dưỡng
thương không phải vừa vặn sao?
Hà Sơn Kiến mặt lạnh giảng dạy Diệp Cửu Thu, cuối cùng đỏ
mắt vô cùng trừng mắt nhìn đan dược trong tay y một cái, quay đầu bỏ đi.
"Ăn hay không ăn tùy ngươi! ”
Diệp Cửu Thu ngồi trên quan tài đen khàn khàn bật cười, Hà
sư huynh đều nói đến trình độ này, y tự nhiên sẽ không "thô bạo thiên
vật". Vốn y cũng không muốn vận dụng đan dược này, bởi vì đan dược này
trong tay y cũng không nhiều, chỉ có hai khỏa. Chỉ là nhìn Hà sư huynh hình như
rất không kiên nhẫn canh giữ trong sơn động, y mới muốn nhanh chóng khỏe lại,
bồi Hà sư huynh đi ra ngoài.
Nếu Hà sư huynh cũng không vội... Diệp Cửu Thu ngoan ngoãn
thu đan dược lại, miễn cho ngày nào đó thật sự muốn dùng gấp thì không lấy ra
được.
Sau đó y liền thành thành thật thật tu luyện dưỡng thương,
chờ khôi phục đến trình độ có thể động thủ, cũng sắp đến thời gian đi ra ngoài.
"Chỉ còn lại hai ngày..."
Hà Sơn Kiến cau mày tính toán, lúc này người của các tông
môn không sai biệt lắm cũng hội tụ cùng một chỗ, rất ít người đơn độc, hắn suy
nghĩ nửa ngày, cuối cùng vẫn là tiếc nuối thở dài, lần này thật sự là muốn tay
không trở về.
Diệp Cửu Thu tự giác liên lụy Hà Sơn Kiến, thật cẩn thận
hỏi.
"Nếu chúng ta có muốn đi ra ngoài dạo chơi hay không,
hái thêm mấy gốc linh thảo cũng có thể bán linh thạch đó. ”
Hà Sơn Kiến lông mày nhíu chặt hơn. "Vạn nhất gặp phải
đại đội thanh la tông..."
Diệp Cửu Thu câm miệng. Y mặc dù có Diệp Cửu U, nhưng thực
lực của Diệp Cửu U bị y hạn chế, trên thực tế cũng không phải là vô địch. Nếu
gặp phải đội ngũ hơn mười người của Thanh La Tông, vậy y và Hà Sơn Kiến chạy
cũng chạy không thoát.
"Đi ra ngoài." Bỗng nhiên, trong tai y vang lên
thanh âm của Diệp Cửu U.
"Có chuyện gì vậy? Diệp Cửu Thu bị kinh hãi một chút,
lập tức phản ứng lại, liếc mắt nhìn Hà Sơn Kiến không hề cảm thấy gì, trong
lòng y biết đây là Diệp Cửu U đang nói chuyện với y.
"Không cần lo lắng gặp phải người khác." Diệp Cửu
U nói: "Nghe ta đi.”
Diệp Cửu Thu không chút nghi ngờ gật gật đầu, liền hướng Hà
Sơn Kiến:
"Chúng ta nên đi ra ngoài đi. ”
Y nói rất có sức mạnh, làm cho Hà Sơn Kiến trong nháy mắt
ngộ ra cái gì, ánh mắt quét mộ ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.