Mưa một đêm liền dừng lại, sáng sớm hôm sau, mây đen trên
bầu trời tản đi, ánh mặt trời ấm áp nhuộm đầy rìa của từng đám mây trắng.
Khi Diệp Cửu Thu mở mắt ra, bị Diệp Cửu U ngồi ở trước mặt
mình, nhìn chằm chằm mà hoảng sợ.
“...... Sớm."
Y chớp chớp mắt, giơ tay sờ sờ khuôn mặt, trên mặt y có cái
gì không đúng sao?
Diệp Cửu U nhàn nhạt gật gật đầu, dời ánh mắt, nói:
"Ta muốn trở về trong quan tài đen một đoạn thời gian.”
Tại sao? Diệp Cửu Thu theo bản năng bắt lấy cổ tay Diệp Cửu
U, bị nhiệt độ cơ thể lạnh như băng làm cho giật mình, mới rốt cục nhớ tới thân
phận của Diệp Cửu U là khi khôi. Có lẽ là bởi vì Diệp Cửu U cùng thi khôi khác
bất đồng, càng thêm sinh động, cho nên mấy ngày nay y, lại bất tri bất giác coi
Diệp Cửu U là nhân loại bình thường, mà xem nhẹ thân phận chân chính của hắn.
Thi khôi trở về trong quan tài, là một chuyện cực kỳ bình
thường. So với mệnh thi như thế nào ra ngoài, phần lớn thời gian đều là ở trong
quan tài của hắn.
Nhưng Diệp Cửu Thu lại cảm thấy, Diệp Cửu U không nên giống
như những thi khôi kia, quanh năm bị phong bế trong quan tài tối tăm. Dù sao,
Diệp Cửu U có tư duy có thần trí, làm sao có thể bị nhốt trong quan tài phương
thốn chi địa?
Nhưng bây giờ Diệp Cửu U tự mình đề nghị trở về trong quan
tài đen...
Diệp Cửu Thu trong lòng thắt chặt, lúc này y mới giật mình
phát giác mình ỷ lại Vào Diệp Cửu U như thế.
Cũng đúng, không có Diệp Cửu U, y đã sớm rơi vào độc thủ của
Dương Hoành, Bạch Nhiên. Không có Diệp Cửu U, y vẫn là Diệp Cửu Thu có thể bị
mọi người khi dễ. Không có Diệp Cửu U, y như thế nào bước ra bước đầu tiên
trong tu chân giới này.
Người nọ chỉ ở một bên lẳng lặng nhìn chăm chú vào y, để cho
y đạt được dũng khí vô hạn.
Diệp Cửu U đối với y, tựa như trụ cột tinh thần.
Diệp Cửu U vẫn chưa phát hiện trong lòng thiếu niên trước
mắt trong nháy mắt chuyển qua rất nhiều ý nghĩ. Hắn thấy Diệp Cửu Thu trầm mặc
không nói, chỉ nghĩ là Diệp Cửu Thu luyến tiếc. Hắn hiểu rõ nhất chính mình
thời niên thiếu, tâm tư tinh tế mềm mại, tình cảm dư thừa rất nhiều, luôn đem
người đối tốt với hắn thật gắt gao ghi nhớ ở đáy lòng. Diệp Cửu Thu ở chung với
hắn nhiều ngày, đại khái đã coi hắn là bằng hữu, lúc này không nỡ cũng là
chuyện bình thường.
Hắn đoán không sai, đoán đúng tâm tư của Diệp Cửu Thu.
Nhưng hắn lại quên mất, năm đó khi hắn còn non nớt, bởi vì ở
trong tông Bạch Nhiên ôn nhu đối đãi, sau đó lại bị Bạch Nhiên "cứu
vớt", tránh khỏi lăng nhục, vì thế trong lòng mới in lại bóng dáng Bạch
Nhiên, sau này ở chung dần dần thích Bạch Nhiên.
Nhưng mà, lúc này đây, trong tông môn cho Diệp Cửu Thu trấn
an cùng duy trì chính là Diệp Cửu U, cho dù đó chỉ là Diệp Cửu Thu đơn phương
ôm quan tài đen tìm cách chữa trị. Từ trong tay Dương Hoành cứu Diệp Cửu Thu
vẫn là Diệp Cửu U hắn, cho dù hắn vốn cũng không có ý định ra tay cứu giúp.
Tất cả đều do Bạch Nhiên tỉ mỉ bày ra đều bị sự xuất hiện
của hắn làm rối loạn, hắn thay thế các loại vai diễn mà Bạch Nhiên kiếp trước
đóng trong sinh mệnh của y. Ví dụ như sự lạnh lùng trong tông môn có hắn bên
cạnh bồi y, ví dụ như hắn là một chùm ánh sáng kéo y ra khỏi tuyệt vọng, ví dụ
như hắn là người ở bên cạnh khi y yếu ớt nhất.
Không biết là tiềm thức tránh đi suy nghĩ, hay là căn bản
không nghĩ tới phương ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.