Trời vào thu sau khoảng thời gian dài,
cuối cùng thời tiết ở thành phố Lan Đồng cũng mát mẻ hơn một chút, gió thu thổi
khiến cây sồi ven đường xào xạc.
Tám giờ sáng, mặt trời che mình trong
đám mây mềm mại dày và nặng, lười biếng tỏa ra chút ánh nắng trắng nhạt.
Tay Hứa Linh vươn ra từ trong chăn tắt
đồng hồ báo thức của điện thoại di động, đầu tóc xõa tung chui ra ngoài.
Cô ngồi ngẩn ra vài phút, sau đó xoay
người quấn chăn nghịch điện thoại.
[Chia sẻ Weibo này thì tình yêu ngọt
ngào sẽ đến với bạn ngay lập tức!]
Một dòng Weibo thịnh hành đột nhiên
xuất hiện ở trang chủ.
Tim Hứa Linh đập nhanh, nhìn chằm chằm
Weibo một lúc, cảm khái: "Dòng Weibo này sao lại có nhiều người chia sẻ
như vậy chứ."
À đúng rồi, buổi tối cùng nhau ăn
khuya, mặc quần áo gì được đây?
Cô bĩu môi, ném di động, đi chân trần
lạch bạch tới trước tủ quần áo.
Cả cái tủ chỉ toàn thấy quần áo thể
thao oversize được sắp xếp gọn gàng.
Hứa Linh ôm cửa tủ quần áo, hai hàng
lông mày chau lại thành con sâu róm, buông tay chui vào trong tủ quần áo lục
lọi.
Tìm hồi lâu, cô lấy ra mấy chiếc váy mẹ
Hứa đã mua, cầm từng chiếc váy so sánh, cuối cùng nhìn về một chiếc váy đáng
yêu màu hồng nhạt vừa rơi ra.
Tối nay mặc cái này đi…
Hứa Linh sờ chiếc váy, không kìm được
vui vẻ ngã mình lên giường, ôm gối lăn lộn.
Một lúc sau, cô vỗ vỗ vào mặt mình, nhắc
nhở bản thân: Chỉ là cùng nhau ăn một bữa cơm thôi, bình thường cũng không phải
không gặp được anh, đừng kích động, bình tĩnh lại! Bình tĩnh lại!
Sau khi hạ quyết tâm, Hứa Linh mới vui
vẻ rời giường, gấp váy lại và đặt ở bên giường.
Hứa Linh cầm di động, nhìn thời gian.
Cô đứng dậy, tiện tay lấy một bộ quần
áo thể thao trong tủ quần áo, thay giày thể thao. Nhìn qua cặp kính mắt, cô
ghét bỏ "chậc" một tiếng.
Bộ quần áo thể thao này mua năm ngoái,
một năm trôi qua, Hứa Linh mặc lại chỉ cảm thấy xấu muốn chết. Nhưng sắp đ� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.