Hứa Linh kinh ngạc nhìn chằm chằm điện
thoại di động, vài giây sau, cô ôm mặt cúi đầu ngồi chồm hổm xuống đất, cổ họng
không nhịn được phát ra tiếng rên nhỏ.
Cô che kín khuôn mặt của mình, chỉ để
lộ làn da trắng nõn trên cổ được nhuộm một lớp hồng phấn.
Hứa Linh đứt quãng lẩm bẩm tiếng địa
phương ở Lan Đồng, âm thanh rầu rĩ và nhỏ nhẹ phát ra từ cổ họng cô.
"Trời ơi con người này thật
là..."
…
Ánh nắng buổi chiều hơi êm đềm, điều
hòa trong quán trà sữa cũng được chỉnh ở mức thấp nhất.
Các cô gái ngồi trong quán trà sữa chụp
ảnh tự sướng hoặc tác gẫu.
"Cái gì? Cậu nói gần đây nhịp tim
của cậu luôn không đều? Không phải chứ, cậu đã kiểm tra chưa?"
Tống Thư ngạc nhiên nhìn Hứa Linh:
"Cách sống của cậu siêu khỏe mạnh! Hay cậu đã gặp phải tình huống bất
thường gì đó? Hoặc không giống với bình thường?"
"Tớ có thể có gặp tình huống gì
bất thường sao!"
Hứa Linh cắn chặt ống hút, trong đầu lại
không ngừng xuất hiện hình ảnh của Lục Thầm Chi.
Điều duy nhất bất thường gần đây là
luôn luôn nghĩ đến cậu ấy.
Chao ôi! Tại sao mình lại nghĩ về ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.