"Côn Luân Huyền
Phố còn thể diện gì nữa sao?" Hắn hạ thấp giọng, lần đầu tiên nói như vậy:
"Ta giết nhiều người như vậy, có kẻ xấu, có người tốt, có người nào mà
không phải vì Côn Luân Huyền Phố mà giết, bọn họ không phải vô tội sao? Môn phái
như vậy sẽ vì môn hạ đệ tử giết người vô tội mà cảm thấy mất mặt sao?”
Chưa bao giờ bị Mộc
Thanh Phong chống đối như bây giờ nên Mộc Kim nhất thời không có phản ứng, sau
đó tức giận bật cười nói: "Nghiệp chướng! Rốt cuộc là lớn rồi, lá gan của
người cũng theo tuổi tác mà tăng gấp đôi đấy nhỉ!" Nói xong ông ta lại
tung một cước vào ngực Mộc Thanh Phong, sau đó lại đá thêm một cước vào thắt
lưng, ép Mộc Thanh Phong kêu lên hai tiếng đau đớn, nằm nghiêng trên mặt đất,
không ngừng ho khan, lại phun ra vài ngụm máu.
Hai cước này ẩn chứa
nội lực thâm hậu, lại vì tức giận mà gần như phát tiết, quả thực như muốn phong
tỏa mọi huyệt đạo cùng nội lực của Mộc Thanh Phong. Cảm nhận được trên người
mình đã không còn khí lực, Mộc Thanh Phong nhẹ nhàng cười khổ một tiếng. Nói
không chừng, hôm nay hắn thật sự sẽ bị đánh chết ở chỗ này.
Mộc Thanh Phong quả
nhiên là hiểu rõ Mộc Kim. Chỉ thấy Mộc Kim xoay người trở lại chỗ ngồi, không
nhìn hắn nữa mà chỉ lạnh lùng nói: "Lá gan của ngươi thật lớn, thật sự
nghĩ rằng ta sẽ không giết ngươi sao?" Nói xong, sắc mặt của ông ta tràn
ngập hận ý: "Chín năm trước ta nên giết ngươi mới phải, không ngờ lại giữ
lại tính mạng của ngươi cho đến tận hôm nay. Vậy thì hôm nay vừa đúng lúc, để
ngươi đền tội cho nhi tử đã chết của ta!" Dứt lời, ông ta dùng sức hất tay
áo, ngồi xuống ghế, phân phó đệ tử bên cạnh: "Kéo nó lại đây, đánh chết
cho ta." Ông ta gằn từng chữ một, giọng nói tràn đầy phẫn hận.
Mộc Kim từ trước đến
nay luôn là người nói được làm được. Nghe ông ta phân phó như vậy, đệ tử trong
phòng ít nhiều cũng không đành lòng, nhưng chẳng có ai vì hắn cầu tình. Đệ tử
nhận lệnh đến lấy tính mạng của hắn lại càng không nương tay với hắn. (Mầm nhỏ
xinh xinh x T Y T)
Kiều Sở nói không sai,
nhân duyên của hắn đúng là kém thật... Cũng đúng, hắn nên sớm đền mạng cho Mộc
Tung sư huynh, kéo dài đến tận hôm nay, cũng không biết là có muộn hay không.
Mộc Thanh Phong nghĩ vậy, chậm rãi nở nụ cười, nhắm mắt lại, tùy ý để người kéo
đến giữa phòng.
Gậy hành hình được lấy
ra, hai gã đệ tử mỗi người cầm một cây, chia nhau đứng ở hai bên. Hai người
liếc nhau, đạt thành đồng thuận, liền nâng gậy lên, mang theo sức mạnh, nện
mạnh xuống. Hai người này ra tay không chút lưu tình, cũng là vì muốn Mộc Thanh
Phong có thể nhanh chút hơi thở cuối cùng, khiến hắn bớt thống khổ. Đây cũng
coi như là sự chiếu cố cuối cùng mà đồng môn dành cho hắn.
Không có nội lực chống
đỡ, Mộc Thanh Phong phải chịu đau từng chút từng chút một, trong nháy mắt cảm
thấy cây gậy kia như đang đóng đinh vào tận xương tủy hắn vậy, đau đớn lan tỏa
khắp cơ thể, nhất thời không nhịn được mà rên một tiếng, trên thái dương lấm
tấm mồ hôi. Mà hình côn lại không hề ngừng lại, xé gió vù vù đánh xuống người
hắn. Chẳng qua chỉ có vài gậy, mà Mộc Thanh Phong đã cảm thấy từ thân thể đến
tinh thần của mình đều khó có thể chống đỡ được, võ công của hắn ít ai có thể
địch lại, nhưng lúc này hắn cảm thấy tính mạng mình vô cùng mong manh.
Cứ thêm hai ba mươi gậy
như vậy, hắn rốt cuộc cũng không chống đỡ được nữa. Đau đớn hoàn toàn xâm ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).