Cao lạnh màu trắng sữa chậm rãi hòa tan trên cổ tay thiếu niên mang theo vết sẹo, tản ra mùi hương dễ ngửi, vừa nhìn liền không giống như tùy ý có thể thấy được. Mộc Thanh Phong đưa cổ tay vươn tới trước mặt Kiều Sở, đè xuống trên mặt khổ sở, cứng rắn nặn ra một khuôn mặt tươi cười, nhẹ giọng nói: "Nhìn đi, không có độc..."
Có thể, Kiều Sở muốn trực tiếp rút cổ tay về, không dây dưa với hắn. Có thể, nàng lại nghĩ đến, kỳ thật, nếu Mộc Thanh Phong muốn ép buộc nàng ăn cái gì hoặc bôi cái gì đó, nàng cũng không chống cự được. Đã như vậy, còn không bằng đơn giản theo hắn một chút, để cho hắn buông lỏng cảnh giác... Để nàng có thể tìm thấy cơ hội trốn thoát.
Cẩm Y nói vết thương sau lưng nàng chính là Mộc Thanh Phong đánh, có thể thấy được tính nguy hiểm của người này. Nhưng mà, mặc kệ Mộc Thanh Phong trước kia đối với nàng đã làm cái gì, ít nhất hiện tại, thoạt nhìn hắn vẫn rất dễ nói chuyện... Mặc dù nàng không biết hắn đang suy nghĩ gì, hắn thậm chí còn có vẻ muốn đối xử tốt với nàng. Chẳng lẽ là muốn dùng loại ân huệ nhỏ này để làm lòng mình lung lay, dụ nàng làm chuyện bất lợi cho Cẩm Y sao? Hoặc muốn cho nàng thấy lòng tốt và sự tử tế, nuôi dưỡng nàng theo hướng hội chứng Stockholm?
*Hội chứng Stockholm là một phản ứng tâm lý xảy ra khi các con tin hoặc nạn nhân của một vụ bắt cóc có liên kết với những kẻ bắt cóc hoặc lạm dụng hay giam giữ họ. Mối liên hệ về tâm lý này phát triển trong quá trình hàng ngày, hàng tuần hàng tháng hoặc thậm chí nhiều năm bị giam cầm hoặc lạm dụng.
Mặc kệ hắn có chủ ý gì, Kiều Sở cũng không có ý định đoán nữa... Nàng chỉ cần có thể mượn phần ôn nhu giả ý này của hắn thuận lợi chạy ra ngoài là đủ rồi. Nghĩ như vậy, Kiều Sở yên lặng duỗi cổ tay ra ngoài. Để cho thái độ thay đổi tự nhiên một chút, nàng cũng không lộ ra quá mức tín nhiệm cùng nhu thuận.
Nhưng mà, Mộc Thanh Phong đối diện nhìn cổ tay nàng vươn ra, lại ngẩng đầu, bỗng nhiên nở nụ cười với nàng. Không giống như lúc trước cố gắng cười vui vẻ, đó là nụ cười cực kỳ đơn thuần, giống như mặt trời mọc, băng tuyết tan chảy, đơn thuần đến mức tìm không ra khuyết điểm. Kiều Sở nhìn hắn, sửng sốt một chút, không rõ vì sao hắn bỗng nhiên vui vẻ giống như một đứa trẻ.
Tiếp theo, Mộc Thanh Phong liền đặt tay dưới cổ tay nàng, bớp thuốc mỡ, tỉ mỉ bôi lên cổ tay nàng, thái độ nghiêm túc giống như đang làm thủ tục phức tạp. Đợi đến khi cổ tay Kiều Sở bởi vì thuốc mỡ mà tản ra mùi thơm đồng đều, Mộc Thanh Phong mới lưu luyến thu tay lại, sau đó vô cùng tự nhiên cúi đầu, ở trên cổ tay nàng, nhẹ nhàng ấn xuống một nụ hôn.
Cảm nhận được đôi môi hơi thô ráp của nam nhân dán lên cổ tay mình, Kiều Sở giật mình, gắt gao nhíu mày, đồng thời bỗng dưng thu tay trở về, ở giữa còn không cẩn thận đụng phải cái mũi Mộc Thanh Phong. Mộc Thanh Phong thì nhìn vẻ mặt Kiều Sở không vui, đầu tiên là sửng sốt trong chớp mắt, sau đó lập tức ý thức được cái gì, hoảng hốt nói xin lỗi, nói: "Đường đột quá! Kiều Sở, xin lỗi là ta đường đột... Ta xin lỗi." Hắn vừa nói vừa khẩn trương nhìn biểu tình Kiều Sở, tựa hồ rất sợ bị nàng chán ghét.
"Không có việc gì." Kiều Sở đáp như vậy.
Nhưng mà, Mộc Thanh Phong lại nhìn thấy, đồng thời trả lời, Kiều Sở đang lặng lẽ ma sát cổ tay mình bị hắn hôn tới, giống như là đang ý đồ xóa đi thứ gì dính vào cổ tay. Yên lặng dời mắt, không dám nhìn động tác nhỏ này, Mộc Thanh Phong cắn môi, dùng sức đè nén ngực mình. Dừng một chút, hắn lại cố gắng giật khóe miệng, xua tan toàn bộ khổ sở trên mặt mình, mang theo lấy lòng cười rộ lên, nói: "Kiều Sở, ăn cơm đi. Đừng để đói." Một khuôn mặt tuấn tú tràn đầy ân cần.
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.