Hiểu được ý tứ của nữ tử áo đỏ, Kiều Sở yên lặng
quay đầu, nhìn lên trời hỏi thăm tiết tháo*. Mà Mộc Thanh Phong cũng thấy rõ khẩu
hình của nữ tử kia, gương mặt nhất thời có chút nóng lên, thuận tay che mắt Kiều
Sở, không cho nữ tử kia dạy hư Kiều Sở.
*Chí khí cương
trực và trong sạch.
Nữ tử áo đỏ thấy mặt Mộc Thanh Phong
hơi phiếm hồng, nhất thời cười càng thêm ngọt ngào mà sung sướng. Thấy Mộc
Thanh Phong đưa bàn tay che mắt Kiều Sở xuống, nàng liền hướng về phía Kiều Sở
làm khẩu hình, nói: "Hắn còn non sao, thật có phúc khí. Khi nào ăn?”
Kiều Sở thấy vậy, sửng sốt một chút,
nhưng cũng rất nhanh nở nụ cười, cực kỳ nghiêm túc đem khẩu hình trả lời lại,
nói: “Chờ thành thân, không xa nữa.”
Trong nháy mắt đó, Mộc Thanh Phong thật
sự có cảm giác xấu hổ phẫn nộ, hắn vội vàng ôm Kiều Sở vào trong ngực, đưa lưng
về phía nữ tử áo đỏ, không cho các nàng tiếp tục trao đổi. Nhưng ôm như vậy, hắn
lại cảm thấy mình không khỏi phản ứng quá khích... Hai cô nương cũng không thấy
ngại, cố tình nhìn hắn làm ra bộ dáng này? Nghĩ như vậy, hắn có chút ngượng
ngùng.
Bây giờ càng tệ hơn chính là, hắn lại
bỗng nhiên có chút hối hận. Biết rằng Kiều Sở sẽ nói chuyện với mọi người về hắn
... Câu hỏi như vậy, hắn... Sao lại vui vẻ... Nói cho cùng, tại sao hắn lại
ngăn cản? Huống hồ, Kiều Sở còn nói, chờ tới lúc thành thân, sẽ nguyện ý đem hắn...
ăn... ăn...
Mộc Thanh Phong cảm thấy mặt mình lại
nóng lên vài phần, lại không muốn để cho người ta nhìn thấy, liền dứt khoát ôm
Kiều Sở chui vào trong chăn, không ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.