"Thật sự không
đau, không có việc gì." Mộc Thanh Phong nằm sấp trên giường, quan sát sắc
mặt Kiều Sở, cẩn thận nói: "Thật sự một chút cũng không đau, chỉ là nhìn
có chút dọa người mà thôi.”
Hắn biết Kiều Sở tức
giận, nhưng lại không biết nên dỗ dành như thế nào.
"Thực sự không
đau, không sao đâu. Đây chắc chắn là câu ta nghe huynh nói nhiều nhất từ lúc ta
biết huynh.” Kiều Sở lạnh lùng hừ một tiếng, giọng điệu lạnh lẽo, hiển nhiên là
rất tức giận, nhưng động tác dưới tay vẫn nhẹ nhàng.
Mộc Thanh Phong
hưởng thụ sự dịu dàng của nàng, nhưng lại rất thấp thỏm với thái độ của nàng.
Hắn mím môi, bỗng nhiên vươn tay, nhẹ nhàng bắt lấy cổ tay Kiều Sở. Khẽ ngẩng
đầu, hắn nhìn ánh mắt Kiều Sở, nhẹ giọng nói: "Kiều Sở, nàng đừng tức
giận... Ta thực sự... thực sự rất sợ nàng tức giận." Đối với Mộc Thanh
Phong mà nói, giọng điệu lạnh lùng của Kiều Sở còn khiến hắn khó chịu hơn cả
đòn roi, bởi vì điều này sẽ làm cho hắn sinh ra ảo giác mình không được Kiều Sở
quan tâm, sẽ bị Kiều Sở vứt bỏ. Cùng là tức giận, hắn tình nguyện để nàng nóng
nảy nổi giận với hắn, ít nhất còn có nhiệt độ.
Bản thân Mộc Thanh
Phong cũng kh ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.