Cẩm Y nắm chặt tay
vịn xe lăn, vẻ mặt dường như cực kỳ không kiên nhẫn, nói với Kiều Sở:
"Thật sự là dông dài, ầm ĩ đến đau đầu.”
Kiều Sở lo lắng Cẩm
Y tâm tình không tốt giận chó đánh mèo Mộc Thanh Phong, nhất thời ngậm miệng
lại.
Cẩm Y liếc mắt nhìn
hai người Mộc Thanh Phong cùng Kiều Sở. Bàn tay Kiều Sở đang đặt trong lồng
ngực Mộc Thanh Phong sưởi ấm, mà Mộc Thanh Phong cũng đang bị Kiều Sở nửa ôm
nửa nằm trong ngực nàng. Mặc dù là bị ôm, nhưng người sáng suốt đều nhìn ra
được, Mộc Thanh Phong đang dùng tư thế như vậy vững vàng chắn ở phía trước Kiều
Sở, ngụ ý rằng không ai có thể động tới nàng được.
Nhìn hai người này,
Cẩm Y không vui híp mắt lại, hừ lạnh một tiếng. Sau đó, khóe môi hắn nhếch lên
một đường cong ác độc, mỉa mai nói: "Thế nào? Cả hai đều trở thành chó của
ta rồi, cảm giác thế nào?" Vừa dứt lời, hắn liền chú ý tới chút tàn nhẫn
chợt lóe lên rồi biến mất trong con ngươi Mộc Thanh Phong. Mặc dù Mộc Thanh
Phong che giấu rất tốt, nhưng vẫn không giấu được ánh mắt của hắn. Cẩm Y từng
lấy thân phận hèn mọn của một nam sủng ở nơi ăn thịt người như trong hoàng cung
lăn lộn, không chỉ sống sót, còn sống rất tốt, tự nhiên vô cùng am hiểu quan
sát người khác.
Thấy Mộc Thanh Phong
như vậy, tâm trạng của hắn liền tốt hơn một chút, sau đó nhếch khóe môi tiếp
tục nói: "Như vậy thì, những ngày kế tiếp, hai người các ngươi tốt nhất
nên đi miếu thắp hương bái Phật cho ta, cầu khẩn ta có thể trường mệnh trăm
tuổi đi. Dù sao... trúng cổ, mạng của các ngươi đều nằm trong tay ta rồi. Ta mà
chết, thì các ngươi lập ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.