Cẩm Y nhìn Kiều Sở
đã ngất đi vì đau trên mặt đất, con ngươi trầm xuống, làm cho người ta nhìn
không ra cảm xúc. Trong phòng nhất thời tràn ngập sự yên tĩnh quỷ dị.
Bên cạnh cửa sổ, một
cái đầu nhỏ bỗng nhiên từ cửa sổ cẩn thận từng li từng tí thò ra, trong miệng
vẫn còn đang nhai liên tục một khối điểm tâm. Rất nhanh sau đó cái đầu rụt trở
về, một lúc lâu sau, lại thò ra. Người có thể lớn mật như vậy bên cạnh Cẩm Y,
ngoại trừ Lưu Hạ thì không còn người nào khác.
Lưu Hạ ăn sạch điểm
tâm trong miệng, đồng thời cẩn thận nhìn sắc mặt của Cẩm Y. Rất nhiều lúc, cảm
xúc của Cẩm Y đều khiến người thường nhìn không thấu, nhưng Lưu Hạ lại luôn có
thể nhìn ra. Nhưng mà lúc này, hiếm khi có lúc ngay cả Lưu Hạ cũng nhìn không
ra cảm xúc của hắn. Nàng thậm chí không biết hắn đang tức giận hay vui vẻ.
Cẩm Y vẫn ngồi im
một chỗ, yên lặng nhìn Kiều Sở, không có động tác gì. Thật lâu sau, hắn bỗng
nhiên cúi người xuống, nhẹ nhàng gạt mái tóc dài của Kiều Sở lên, lộ ra khuôn
mặt trắng bệch của nàng. Trên mặt Kiều Sở ướt sũng, không biết là mồ hôi hay là
nước mắt, ngay cả mái tóc dài trong tay Cẩm Y cũng có chút ẩm ướt, là bị mồ hôi
lạnh thấm ướt... Nhưng dù là như vậy, nàng cũng không buông lỏng.
Rõ ràng chính là một
nữ nhân rất nhát gan sợ chuyện. Lần đầu tiên gặp mặt, bị bóp cổ đến bật khóc,
chỉ cần hơi đau một chút liền tuân theo mọi thứ. Nhưng bây giờ, nàng dù ngất
xỉu, nhưng cũng không chịu thỏa hiệp.
Cẩm Y mím chặt
miệng, con ngươi càng thêm thâm trầm, không biết đang suy nghĩ cái gì. Một lúc
lâu sau, hắn bỗng nhiên dựng thẳng người, sắc mặt âm trầm nói: "Đánh thức
cô ấy dậy.”
Bên cửa sổ, Lưu Hạ
nghe mệnh lệnh, lập tức tung người nhảy lên, nhanh nhẹn nhảy vào, sau đó hai ba
bước vọt tới bên cạnh Kiều Sở. Nàng ngồi xổm xuống, vươn bàn tay nhỏ bé, dùng
sức ấn vào huyệt đạo của Kiều Sở, chỉ thấy Kiều Sở đột nhiên run lên, sau đó mở
mắt ra.
"Sau đó thì
sao?" Lưu Hạ chớp mắt mấy cái, lúc này nàng nhìn ra được Cẩm Y đang mất
hứng, dáng vẻ không vui. Vì thế, nàng liền dựa theo tác phong bình thường của
Cẩm Y hỏi: "Đốc chủ ác độc như vậy, là muốn đem đại tỷ tỷ cắt cho cá ăn
sao? Hay là giống như vị tỷ tỷ trước đó, để cho rất nhiều người nằm sấp trên
người nàng?" Kiều Sở nghe Lưu Hạ nói, nhịn không được rùng mình, không dám
nghĩ đến vận mệnh của mình.
Cẩm Y lại không để ý
tới Lưu Hạ, mà vẫn chăm chú nhìn Kiệt Sở, nói với nàng: "Vốn dĩ, đứa trẻ
hư không nghe lời không cần thiết phải tồn tại. Nhưng... vì Kiều Sở trước đây
là một đứa trẻ ngoan, đã lập công lớn cho ta, cho nên, ta liền phá lệ lại cho cô
một cơ hội, như thế nào?" Hắn nói xong, vươn tay, dùng móng tay sắc nhọn
nhẹ nhàng xẹt lên cổ Kiều Sở, tiếp lời: "Giết Mộc Thanh Phong rồi sau đó
hưởng hết vinh hoa, hoặc là bị ném vào thanh lâu để ngàn người đè vạn người
cưỡi... Cô có thể chọn một trong hai.”
Không ngoài dự đoán,
trên mặt Kiều Sở tràn ngập sự sợ hãi. Cẩm Y thì lẳng lặng ngồi ở một bên, kiên
nhẫn chờ câu trả lời của nàng.
"Ta..."
Không dám trì hoãn câu hỏi của Cẩm Y, Kiều Sở thốt ra một chữ, r� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.