Chắc hẳn bạn cũng đã
từng có cảm giác như vậy. Một chuyện gì đó đã từng xảy ra, nhưng không biết từ
lúc nào bạn lại lãng quên nó. Nếu có ai đó ở hiện tại nhắc nhở bạn, thì bạn lại
có thể bất ngờ nhớ ra.
Cảm giác của Kiều Sở
bây giờ là vậy, nhưng nó còn thái quá hơn nhiều so với cảm giác “bây giờ là
vậy”. Bạn có tin rằng bạn sẽ quên sạch những gì lẽ ra phải nằm trong đầu bạn
suốt thời gian qua không? Sạch sẽ đến mức nếu không gặp được ai đó, bạn thậm
chí sẽ không biết đã từng có chuyện như vậy.
Nếu như không nhìn thấy
Cẩm Y, Kiều Sở hoài nghi mình có thể cả đời cũng sẽ không nhớ lại đoạn ký ức
kia. Mà loại ký ức như vậy sẽ bị nàng hoàn toàn quên mất trong thời gian ngắn
như vậy, vốn là chuyện hoàn toàn không có khả năng xảy ra, nhưng nó lại xảy đến
với chính nàng như vậy.
Trong khoảnh khắc nàng
nhìn thấy Cẩm Y, những ký ức lúc trước không biết giấu ở góc nào trong đại não
tựa như thủy triều lũ lượt ùa về, khiến nàng đau đầu, quan trọng hơn cả cơn đau
đầu đó là sự hoảng hốt. Trong khoảnh khắc ký ức hồi sinh, trong đầu Kiều Sở
tràn ngập suy nghĩ: "Làm sao bây giờ, Mộc Thanh Phong có thể tha thứ cho
nàng sao?”
Kiều Sở nhớ lại, cuộc
gặp gỡ giữa nàng và Mộc Thanh Phong cũng không phải là ngẫu nhiên.
Lần đầu tiên Kiều Sở
thấy Mộc Tình không phải ở trong rừng cây, cũng như lần đầu thấy Cẩm Y kỳ thật
cũng không phải trong khách điếm. Nhưng mà, những ký ức ấy lại trái với lẽ
thư ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.