Kiều Sở bị tiếng ồn ào
ngoài cửa đánh thức, Mộc Thanh Phong ở cùng phòng với nàng hiển nhiên đã tỉnh
lại sớm hơn.
Lần này, hai người vẫn
ngủ chung phòng nhưng không chung giường. Ngày đó ở nhà lão Miêu, vì Mộc Thanh
Phong muốn dỗ dành Kiều Sở ngủ, mà giường lại rất lớn, cho nên hai người liền
tự nhiên ngủ cùng một chỗ. Bây giờ đến khách điếm, Mộc Thanh Phong chung quy
còn cố kỵ Kiều Sở là một cô nương chưa lập gia đình, liền nhất quyết muốn thuê
thêm một gian phòng. Nhưng Kiều Sở lại lo lắng cho thương thế của Mộc Thanh
Phong, nói như thế nào cũng không chịu đi. Hầu hết mọi thời điểm Mộc Thanh
Phong đều không nói lại Kiều Sở, sau cùng, hai người mỗi người lui một bước,
nhờ chưởng quầy kê thêm một cái giường, thỏa hiệp mỗi người ngủ một giường khác
nhau trong phòng.
Mộc Thanh Phong đã sớm
nghe thấy chuyện xảy ra ở bên ngoài rồi, nhưng Kiều Sở lại không hay biết gì,
nàng liền đẩy cửa ra nghe ngóng. Mộc Thanh Phong thấy thế, vội vàng mở miệng
ngăn cản, nói: "Là phiền toái của Kiều An, bên ngoài náo loạn, cô đừng đi
ra ngoài, tránh bị đụng chạm."
“Không ổn lắm."
Kiều Sở nhíu nhíu mày, nàng nghe được tiếng cãi vã ở bên ngoài: "Hôm qua
Kiều An mới cứu mạng chúng ta, giờ chúng ra đi ra ngoài khuyên can cũng phải
lẽ. Thân thể Cố cô nương không tốt, lỡ bị ảnh hưởng thì phải làm sao bây giờ."
“Vậy ta đi cùng
cô." Mộc Thanh Phong nói xong, không để ý đến vết thương ở mông cùng chân
của mình, cố gắng chống đỡ muốn đứng dậy.
“... Huynh mau ngoan
ngoãn nằm đó cho ta!" Kiều Sở thấy thế, cau mày chỉ tay, hung hăng nói.
Mộc Thanh Phong liền
ngoan ngoãn nằm sấp ở đó.
Sau khi giáo huấn bạn
nhỏ Mộc Thanh Phong không chịu nghe lời xong, Kiều Sở xoay người đẩy cửa ra.
Trông thấy tình cảnh ngoài cửa, Kiều Sở sửng sốt, như thể cho rằng mình còn
đang nằm mơ. Tuy rằng đúng là tính cách và miệng lưỡi của Kiều An đều ác liệt
đến không chịu nổi, nhưng oán niệm của nàng đối với Kiều An còn chưa lớn đến
mức mơ thấy hắn bị đánh đúng không?
Ngoài cửa, Kiều An đang
bị một nam nhân trung niên ăn vận giống nho sinh túm lấy cổ áo, người nọ nổi
giận đùng đùng, ra tay không quản nặng nhẹ, dùng sức vô cùng lớn. Kiều An lại
tuyệt không né tránh, để mặc đối phương phát tiết. Cố Minh Xu đứng ở một bên,
cau mày, có ý muốn kéo nam nhân kia ra nhưng lại lực bất tòng tâm. Bên cạnh Cố
Minh Xu là một nữ nhân trung niên phục sức quý phái, nàng đang nắm khăn tay lau
nước mắt, vừa lau vừa sầu não nói: "Lão gia, đừng náo loạn nữa, ngài làm
như thế thì Xu Nhi làm người thế nào đây...”
Kiều Sở thấy thế, vội
vàng chạy tới định giúp đỡ, nhưng cũng chỉ tốn công vô ích, ngược lại trong lúc
hỗn loạn còn bị đẩy vài cái, suýt chút nữa thì té ngã. Thảo nào Mộc Thanh Phong
lại nói với nàng "Tránh bị đụng chạm" như vậy, không cho nàng đi ra.
Nam nhân kia lại đấm
mấy quyền, có vẻ là mệt mỏi, liền dùng sức đẩy Kiều An về phía trước, chỉ vào
mũi hắn ta tức giận nói: "Cố Chính ta kiếp này chỉ có một nữ nhi, cô nương
gia trong sạch lại bị một tên giang hồ lỗ mãng như ngươi hủy hoại!” Nói xong,
ông quay đầu giận dữ nói với nữ nhân trung niên đang lau nước mắt kia:
"Làm người? Làm người cái gì nữa! Nó đem mặt mũi Cố gia ném đi hết rồi,
còn làm người cái gì nữa!” Hiển nhiên, hai người này chính là cha mẹ Cố Minh
Xu.
"Là con muốn huynh
ấy dẫn con ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).