Kiều Sở chưa bao giờ
chiếu cố chuyện gì tận tâm tận lực như vậy, cho dù trong tay cầm bảo vật giá
trị liên thành cũng chưa chắc được nàng săn sóc như lúc nàng lau vết thương cho
Mộc Thanh Phong. Mà Mộc Thanh Phong cũng vô cùng phối hợp, mặc kệ bị Kiều Sở
không có kinh nghiệm giày vò như thế nào, hắn đều tận lực thả lỏng cơ bắp không
lộn xộn, không gây thêm phiền toái gì cho Kiều Sở.
"Huynh thấy đau
thì nói với ta, đừng nhẫn nhịn." Kiều Sở lại ngược lại, không muốn nhìn
thấy hắn nén đau, nói: "Đau thì kêu ra thôi, nén nhịn thật sự không tốt.”
Mộc Thanh Phong thở hổn
hển, quay đầu cười với nàng: "Nói như nào cô mới tin là ta không đau
đây." Khẩu khí có chút giống tiểu hài tử đang làm nũng, lời nói ra lại là
cậy mạnh không giống làm nũng chút nào.
Trong khoảng thời gian
bôi thuốc, mồ hôi hắn túa ra ướt đẫm tấm chăn dưới thân, hắn nắm tay không
buông, miệng vết thương vừa bị đụng phải mũi chân liền run rẩy không ngừng, đau
như vậy mà hắn còn mạnh miệng nói không. Kiều Sở mím môi, thấy hắn khổ sở như
vậy, liền không đành lòng động thủ, nàng dừng lại, đưa tay nhẹ nhàng sờ đầu hắn
như vuốt ve mèo con, lại sờ lưng hắn an ủi một lát.
Mộc Thanh Phong rất
thích để cho nàng sờ đầu và lưng hắn, lúc được vuốt ve hắn nhắm mắt lại, ngoan
ngoãn nằm sấp ở đó, nhẹ nhàng hừ hừ hai tiếng, thoạt nhìn thật đúng là có chút
giống mèo con đang tận hưởng sủng ái. Sau khi Kiều Sở buông tay ra, hắn có vẻ
chưa thỏa mãn, thấp giọng lẩm bẩm một câu: "Bây giờ, đúng thật là được
'người khác' vuốt ve.”
Cuối cùng cũng bôi xong
thuốc, so với Kiều Sở vẫn luôn cẩn thận khẩn trương bôi thuốc thì Mộc Thanh
Phong còn mệt mỏi hơn nhiều. Kiều Sở thấy hắn như vậy, cũng không dám đổi đệm
cho hắn. Nàng cầm chăn sạch sẽ lót cho hắn, nhẹ nhàng vỗ về, thúc giục hắn ngủ
một lát. Kiều Sở cảm thấy, lúc này mình thật sự coi Mộc Thanh Phong là hài tử
mà dỗ dành.
Ngay lúc Mộc Thanh
Phong định chơi xấu không muốn ngủ với Kiều Sở, a bà bỗng nhiên bưng một chén
canh cá lớn đi vào. Kiều Sở vừa nhìn thấy a bà, vội vàng cười chào hỏi, lại
thấy đối phương bưng canh nấu thành màu trắng sữa, xa xa có thể ngửi thấy mùi
thơm, trong lòng cảm động, lại nắm lấy tay a bà nhu thuận nói cảm tạ. Mộc Thanh
Phong cũng có vẻ cảm kích, thần sắc lại mang theo vài phần hiểu rõ. A bà nhìn
thoáng qua Mộc Thanh Phong, tránh ánh mắt của hắn, sau đó chậm rãi nâng ánh
mắt, đem chén đặt sang một bên, bắt đầu nhiệt tình hỏi thăm tình huống của Mộc
Thanh Phong với Kiều Sở, lại thúc giục hai người nhanh chóng ăn cá uống canh
bồi bổ thân thể.
Kiều Sở đương nhiên sẽ
không từ chối, người bị thương cần protein, nếu a bà không cho, nàng cũng mặt
dày mày dạn đi xin. Xoay người đi bưng chén, Kiều Sở ngồi bên cạnh Mộc Thanh
Phong, cầm đũa, lấy thịt cá ra, tự nhiên đưa đến bên miệng hắn. Mộc Thanh Phong
cười cười, cũng không đề cập đến mình không bị thương đến tay, hé răng chờ Kiều
Sở đút.
A bà ngồi ở một bên,
nhìn hai người Kiều Sở cùng Mộc Thanh Phong. Kiều Sở thỉnh thoảng thay đũa và
thìa, cho Mộc Thanh Phong ăn cơm rồi lại đút canh, còn thường xuyên lau khóe
miệng cho hắn, so với chăm sóc tiểu hài tử còn cẩn thận hơn. Mộc Thanh Phong
cũng thúc giục Kiều Kiệt ăn, khóe miệng cười tươi, ánh mắt nhìn Kiều Sở mềm
nhũn... Mộc Thanh Phong rất hay cười, nhưng bà rất ít khi thấy hắn cười chân
thật như vậy, cũng chưa từng thấy hắn dùng ánh mắt như vậy nhìn ai. Bà nhịn
không được thở dài trong lòng, mắt thấy hai người đã ăn sạch sẽ đồ ăn, a b ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).