Lê Ngưng đi cùng La thị và Triệu Ương tới y phường mua kim chỉ trước, Triệu Ương mua đủ loại màu chỉ, trên mặt ngập tràn mong đợi, vui vẻ thảo luận với hai tẩu tẩu muốn dùng chỉ này để thêu cái gì.

Mua kim chỉ xong, ba người lại ra chợ đi dạo.

Triệu Ương là người hoạt bát, đi qua quầy hàng nào cũng phải xem qua một lượt, mua một đống đồ nhỏ thú vị, vui vẻ quên trời quên đất đến chạng vạng vẫn không muốn về.

Sau khi Lê Ngưng rời khỏi Bùi phủ, Bùi Trạc trở lại thử phòng, ngồi lại vị trí như sáng nay đánh cờ với Lê Ngưng, xếp lại ván cờ bọn họ còn chưa chơi xong.

Sau đó, Bùi Trạc tự mình đánh cờ, thử xem cờ trắng có thể chuyển bại thành thắng hay không.

Những bước đầu tiên cờ trắng đã phạm không ít sai lầm, Bùi Trạc tốn cả buổi trưa cuối cùng chỉ có thể khiến hai bên hòa nhau.

Hắn đặt quân cờ vào hộp, nhớ tới đêm qua Lê Ngưng nhẹ nhàng nhắc tới, nói bàn cờ này là nàng tình cờ có được.

Quân cờ bằng ngọc quý giá như vậy, không có chủ quán nào sẵn sàng bỏ ra nhiều tiền bạc tâm huyết tạo ra một bộ không biết có người mua hay không. Sở trường của Lê Ngưng không phải đánh cờ, đồng thời cũng không thể là người khác cho nàng. Như vậy, bộ cờ này chỉ có thể do nàng tìm thợ thủ công làm từ đầu.

Rõ ràng ban đầu nàng đã tính toán cẩn thận, muốn dùng quân cờ phân chia cao thấp với hắn, trên mặt lại làm như không hề để ý, không muốn để người khác biết nàng quan tâm đến.

Hôm nay chỉ có thể hòa, bất kể như thế nào Lê Ngưng cũng sẽ tìm cơ hội khác tận đến khi thắng được hắn mới thôi.

Bùi Trạc mỉm cười.

Tâm tư nhỏ của nàng từ trước đến nay đều không giấu được, từ nhỏ đã như vậy, âm thầm phân cao thấp với hắn lại không muốn để hắn phát hiện ra, lại không biết hắn đã sớm nhìn thấu.

Thu dọn tất cả quân cờ, Bùi Trạc đi tới giá sách, nhìn qua một lượt sách, cuối cùng dừng lại trên một quyển thoại bản, lấy xuống.

Hắn nhanh chóng lật xem thoại bản, quả thực tìm được câu nói sáng nay Lê Ngưng nói với hắn bên trong.

Hoá ra học được ở đây.

Chỉ là trong truyện có những cảnh bế tắc và xung đột, nhưng nàng đã biến chúng thành hình ảnh ngập tràn mê hoặc. Có lẽ bản thân Lê Ngưng cũng không nhận ra hành động như vậy giữa phu thê là ve vãn tán tình nhau, tăng thêm tình thú.

Bùi Trạc đặt thoại bản xuống, xoay người đi, lại nhìn thấy hai cuốn sách dày trong góc khiến hắn cảm thấy có gì đó không ổn.

Những cuốn sách cạnh nhau đáng lẽ phải dán chặt với nhau, nhưng giữa hai cuốn sách lại có thêm khoảng cách.

Bùi Trạc bước tới, kéo hai quyển ra lại nhìn thấy một tập sách mỏng được kẹp ở giữa.

Trong lòng hắn khó hiểu, sách ở đây chỉ có Lê Ngưng và hắn xem, nhưng thoại bản hay tập thơ của Lê Ngưng từ trước đến nay đều đặt ngay ngắn trên kệ sách, sẽ không giấu đi như vậy.

Giấu đi……

Bùi Trạc vươn tay, đang muốn đem lấy xuống nhìn kỹ, ngoài cửa lại vang lên tiếng sai vặt.

 “Bẩm nhị công tử, nhị thiếu phu nhân đã trở lại.”

Bùi Trạc do dự một lúc, cuối cùng rút lại bàn tay đang định chạm vào tập sách, quay người bước ra khỏi cửa.

*

Khi Lê Ngưng bước vào cửa Liên Nguyệt Đường , y cười trên mặt vẫn còn hiện rõ, nhìn thấy Bùi Trạc cũng không hề thu lại, cảm giác tội lỗi bỏ hắn ra ngoài chơi đã không còn sót lại gì.

Nàng ăn không ít đồ ăn ngon bên ngoài, lúc này vẫn chưa đói, nghe thấy Bùi Trạc sai người xuống dọn thức ăn, Lê Ngưng liền nói: “Ta đã ăn ở ngoài rồ

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play