Lần trước Lê Ngưng bôi thuốc lên dấu cắn trên vai cho Bùi Trạc đã từng nhìn thấy vết sẹo trên lưng hắn.
Nhưng lúc đó cũng chỉ nhìn thoáng qua một lần còn tình hình cụ thể như thế nào đến bây giờ nàng vẫn chưa có cơ hội nhìn rõ.
Nghĩ đến chuyện không biết ngày nào đó hắn phải xuất chinh đi Tây Bắc, lại càng lo lắng vết thương trên lưng hắn.
Nàng muốn nhìn nên mới nói như vậy, chưa từng nghĩ tới lời nói của mình còn có ý nghĩa mập mờ nào khác.
Bùi Trạc cúi người lại gần nàng, sững người một lát.
Dưới tình cảnh này, hắn không thể không nghi ngờ hàm nghĩa trong lời nói của Lê Ngưng gì có giống những gì hắn đang nghĩ hay không.
“Quận chúa……” Bùi Trạc nhìn chằm chằm nàng, chậm rãi thăm dò: “Có biết mình đang nói gì không?”
Đang bình thường lại đột nhiên bắt người ta cởi áo, Lê Ngưng biết yêu cầu của mình đúng là có hơi vô lễ nhưng Bùi Trạc còn có thể làm chuyện vô lễ hơn với nàng, nàng chỉ nhìn lưng hắn thì có làm sao?
Vì thế, Lê Ngưng kiên định gật đầu, lặp lại một lần nữa: “Cởi áo ra, để ta nhìn vết thương trên người chàng.”
“Vết thương?” Bùi Trạc nhíu mày, cuối cùng cũng hiểu được ý của nàng, không nhịn được mà bật cười.
Hắn nên sớm đoán trước, đến cả chuyện hai người hôn nhau nàng còn đỏ mặt vậy sao có thể chủ động nói ra loại chuyện đó.
Hắn cười nói: “Không có gì đẹp, chi bằng quận chúa nhìn nơi khác trên người ta đi.”
Lê Ngưng đột nhiên nhớ tới cảnh tượng xấu hổ dưới ánh nến đêm đó, xấu hổ tức giận đẩy hắn, thúc giục: “Mau cởi ra…”
Bùi Trạc đành phải làm theo ý nàng, chống hai đầu gối xuống giường, lưu loát cởi áo trên ra, tùy tiện ném xuống đuôi giường.
Bùi Trạc mở hai tay ra để Lê Ngưng kiểm tra cẩn thận.
“Quận chúa đã hài lòng chưa?”
Lê Ngưng cũng ngồi dậy, ánh mắt đầu tiên dừng trên mặt hắn, sau đó từ từ hạ xuống, lướt đến trước ngực hắn, ánh mắt chớp chớp hai cái mới tiếp tục nhìn xuống như không có chuyện gì xảy ra.
Thân hình Bùi Trạc cao lớn, giờ phút này không có áo ngủ che đậy, cơ thể tráng kiện càng thêm rõ ràng, lồng ngực phập phồng lên xuống theo hơi thở, có thể cảm nhận được sức mạnh to lớn bên trong.
Da thịt ở ngực và eo đều rất hoàn hảo, ngoại trừ một vết sẹo dễ thấy dưới sườn bụng bên phải.
Ánh mắt Lê Ngưng liền cứng lại ở nơi đó.
Bùi Trạc theo ánh mắt nàng nhìn xuống, cũng nhìn thấy vết sẹo cũ năm đó.
Hắn thản nhiên nói: “Chỉ là trầy da xước thịt mà thôi, đã không còn vấn đề gì.”
Nếu không phải nàng nhìn chằm chằm vào nơi đó, hắn đã sớm quên mất ở đây còn có một vết sẹo.
Lê Ngưng ngước mắt lên nhìn hắn, lại nhanh chóng rũ mắt.
“Quay người lại.” Nàng muốn nhìn sau lưng hắn.
Bùi Trạc cũng không nhớ trên người mình còn vết sẹo nào nữa hay không, trên chiến trường đao kiếm không có mắt dường như không người nào toàn vẹn, không bị thương.
Hắn quay đầu lại trước, muốn nhìn xem rốt cuộc có vết sẹo đáng sợ nào hay không, nhưng động tác hạn chế, nhìn không rõ.
Trước đây Bùi Trạc từng hỏi Lê Ngưng có muốn nhìn vết thương sau lưng hắn hay không, lúc đó nàng còn từ chối, bây giờ thật sự muốn nhìn, hắn lại do dự.
Đối mặt với ánh mắt có hơi bất mãn của Lê Ngưng, Bùi Trạc bất đắc dĩ khẽ thở dài, xoay người đi.
Nàng nhất quyết muốn xem, nhưng đừng để những vết sẹo xấu xí kia dọa sợ.
Bùi Trạc không nhìn nàng nữa, Lê Ngưng lại càng không e ngại đánh giá hắn.
Trên tấm lưng rộng lớn của hắn có một vết sẹo tương đối rõ ràng, chỉ cần nhìn là có thể đoán được lúc đó nguy hiểm cỡ nào, còn có mấy vết hằn mờ nhạt đan xen.
Ngón
bàn tay Lê Ngưng nhẹ nhàng lướt qua vết sẹo, hỏi hắn: � ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.