Bình thường Lê Ngưng ở trong phủ không phải đang đọc thơ, xem thoại bản, cũng là dọn bàn ra sân vẽ tranh, bây giờ bên ngoài không có chuyện gì mới lạ, gần đây Lục Chỉ Du cũng có hơi bận, Lê Ngưng đã hai ngày chưa bước ra khỏi cổng lớn Bùi phủ.

Lúc nhị hoàng tử mời nàng tới trà lâu gặp mặt, Lê Ngưng không nghĩ nhiều đã đồng ý, chờ đến khi tới mới biết có cả Hòa Xu ở đây.

Lần trước hai người chia tay không vui vẻ , lúc này gặp mặt cũng không ai cho ai sắc mặt tốt.

Nhị hoàng tử cười tiếp đón Lê Ngưng ngồi xuống, chỉ xem như hiềm khích của Lê Ngưng và Hòa Xu là chuyện nhỏ không đáng để ý.

Thánh Thượng và Trưởng công chúa cùng một mẹ đẻ ra, khi còn bé Lê Ngưng thường xuyên ở trong cung cùng các hoàng tử công chúa khác, mấy vị hoàng tử hơn tuổi đều rất thương nàng, thiên vị nàng không kém gì những công chúa khác. Trước mặt bọn họ, Lê Ngưng không hề che giấu bản tính được nuông chiều mà ra, lần này đối mặt với nhị hoàng tử, nàng trực tiếp lướt qua vị trí nhị hoàng tử vừa chỉ, ngồi ở chỗ cách Hòa Xu xa nhất.

 “Đang giận dỗi sao?” Nhị hoàng tử nhìn Lê Ngưng, lại nhìn Hòa Xu, nhưng cũng không người nào để ý đến hắn.

Nhị hoàng tử đã quen với cảnh này, mỉm cười xoa dịu bầu không khí bớt căng thẳng.

Lần này tới đây chỉ có Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử, Thái Tử bận việc chính sự không thể đi được, Tam hoàng tử nhắc đến Thái tử cũng đồng thời nhắc đến chiến sự Tây Bắc, bị ánh mắt của nhị hoàng tử cản lại.

 “Tây Bắc?” Lê Ngưng bắt được mấy chữ mấu chốt, hỏi: “Tây Bắc xảy ra chuyện gì?”

Nàng không ở trong cung, không nắm được tin tức linh hoạt như các hoàng tử, mà Bùi Trạc cũng hiếm khi nhắc tới chuyện trên triều với nàng.

 “Cái này……” Tam hoàng tử khó xử nhìn về phía Nhị hoàng tử.

“Hỏi chuyện này làm gì?” Nhị hoàng tử thở dài, hắn cũng không muốn nói chuyện này, nhưng Lê Ngưng lại rất muốn biết chuyện, sau khi trở về cũng có thể hỏi Bùi Trạc, cho nên tóm gọn đơn giản chuyện chiến sự ở Tây Bắc nói cho nàng nghe.

Nói xong lời cuối cùng, giọng điệu khinh thường, không thèm để Tây Khương vào mắt: “Đại Tễ binh lực hùng mạnh, một kẻ hèn như Tây Khương không đủ để chúng ta phải sợ.”

Lê Ngưng suy nghĩ gì đó, một lát sau mới hỏi Nhị hoàng tử: “Nếu thật sự có chiến sự, người dẫn quân….đã quyết định chưa?”

Tam hoàng tử đang định trả lời Lê Ngưng, lại bị ánh mắt của Nhị hoàng tử cản lại.

Nhị hoàng tử lắc đầu: “Chuyện này còn chưa biết, phải đợi sứ thần đến Tây Bắc đàm phán mới có thể xác định được, Tây Khương từ chối kết giao với Đãi Tễ muốn khai chiến, triều đình mới có thể phái người xuất binh.”

Tam hoàng tử muốn nói lại thôi.

Nhị hoàng tử nói không sai, người lãnh binh còn chưa xác định, nhưng người biết rõ tình hình đều hiểu rõ, đã định sẽ là người đó, đi hay không chẳng qua cũng chỉ là một câu của Thánh Thượng mà thôi.

Nhị hoàng tử lo lắng thân phận hiện tại của Lê Ngưng là thê tử của Bùi Trạc, hắn nói sợ Lê Ngưng sẽ nghĩ nhiều, nhưng cho dù hắn không chịu nói rõ, Lê Ngưng cũng có thể đoán được.

Bùi Trạc trấn thủ Tây Bắc ba năm, nhiều lần lập công, trừ hắn ra, còn có ai thích hợp hơn làm thống lĩnh đại quân chinh phạt Tây Khương?

Hắn lại phải đi Tây Bắc sao? Sẽ đi bao lâu? Khi nào trở về?

Lê Ngưng còn muốn hỏi lại, lại bị một giọng nói khác cắt ngang.

 “Vậy khi nào sứ thần lên đường? Xuất phát từ nơi nào?”

Người hỏi câu này là Hoà Xu.

Lê Ngưng muốn biết tình hình Tây Bắc là vì chuyện này có liên quan đến Bùi Trạc, nhưng Hoà Xu là công chúa không thể xử lý chính sự như các hoàng tử khác, xung quanh cũng không có ai liên quan đến chuyện này, nàng ta hỏi cái này làm gì?

Ba người còn lại đều nhìn Hoà Xu, Hòa Xu không phát hiện ra câu hỏi của mình quá bất ngờ, dù sao Lê Ngưng cũng đang hỏi.

Không đợi nhị hoàng tử mở miệng, tam hoàng từ bên cạnh đã tự cho mình cuối cùng cũng có chỗ dụng võ, vội vàng đáp lại: “Hai ngà

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play