Đường Phi Nịnh lại đi thẩm mỹ viện để
làm đẹp, sau khi xong việc làm một kiểu tóc hết sức xinh đẹp.
Lại trang điểm tỉ mỉ, xách trong tay
một chiếc túi nhỏ màu đỏ, dù có bước trên thảm đỏ thì cũng là một nhân tài kiệt
xuất trong dàn người đẹp.
Đường Phi Nịnh đúng hẹn đi vào nhà hàng
và lên lầu, không biết là loại người đàn ông gì nhưng cô đã mang theo nhiều
chân thành mà tới.
Hy vọng hai người có duyên phận, chuyện
quan trọng cả đời của cô cũng có thể giải quyết như vậy.
Nhà hàng rất lớn, sau khi lên lầu cô
nhìn quanh một vòng, bên kia chưa nói là bàn nào nên cô lấy điện thoại ra tính
hỏi một câu.
Trong lòng hơi tự trách, sao hôm qua
không hỏi ở tin nhắn trong điện thoại chứ.
Mới vừa lấy điện thoại ra, bỗng nhiên
thấy được một người quen thuộc, giữa mày hơi nhíu lại, sao Tô Ngôn cũng ở đây?
Người này không phải lại đi theo mình
ăn ké đâu nhỉ.
Cô mười phần bực mình dẫm giày cao gót
đi đến trước mặt Tô Ngôn, dùng giọng điệu chất vấn hỏi: “Sao anh lại tới đây?”
Tô Ngôn thân sĩ đứng lên, trên người
anh mặc một bộ tây trang cực kỳ tinh xảo, anh vốn dĩ lớn lên đẹp nên dù lôi
thôi lếch thếch cũng không ảnh hưởng phong thái của anh, huống chi anh còn ăn
mặc chỉnh tề?
Anh đi đến đối diện kéo ghế dựa ra,
nhìn Đường Phi Nịnh và duỗi tay làm động tác mời: "Cô gái của tôi, mời
ngồi.”
Đường Phi Nịnh đờ đẫn ngồi xuống, nhất
thời chưa phản ứng được.
Hôm nay người con gái này trang điểm
quá xinh đẹp, ngày thường mái tóc dài bị cô uốn xoăn bối lại sau đầu, thân hình
mảnh khảnh, vòng eo thon thả nhưng bị thân váy dài che lại, mơ hồ lộ ra đường
nét đầy đặn, nếu bị bàn tay to của anh nắm lên thì…
Nhất định vừa mềm vừa ngứa.
Tô Ngôn nắm chặt tay và đi trở về chỗ
ngồi của mình.
Trong đầu một mảnh hỗn loạn, Đường Phi
Nịnh ngơ ngác nhìn Tô Ngôn, ngẩn ngơ nói: “Tôi tới, tôi tới, tôi không phải tới
gặp anh.”
Vẻ mặt Tô Ngôn rất tự nhiên: "Tôi
biết.” Anh cầm lấy một bó hoa tươi từ bên cạnh ghế đưa cho Đường Phi Nịnh: “Lần
trước em không muốn, lần này thì sao?”
Đường Phi Nịnh: “…”
Cô nhíu mày, nói cực kỳ khó hiểu: “Tô
Ngôn, rốt cuộc anh có ý gì?”
Tô Ngôn mở điện thoại ra, cho cô xem
lịch sử trò chuyện: "Em nói xem?”
Ngô hoàng giá đáo?
Đường Phi Nịnh cảm thấy mắt mình mù
rồi, đúng thế, nhất định là mắt mù rồi, sao Tô Ngôn có thể có tài khoản của Ngô
hoàng giá đáo?
“Anh trộm danh hào của anh ta?”
Tô Ngôn: "Em ngốc sao, dù tôi có
trộm tài khoản thì cũng phải biết cái danh hào này chứ?”
Đường Phi Nịnh không dám tin tưởng chỉ
vào anh: “Anh nói Ngô hoàng giá đáo là anh?”
Tô Ngôn nhìn biểu tình cô, đặc biệt
kiêu căng gật đầu một cái: “Em nói xem?”
Đường Phi Nịnh cảm thấy chính mình chắc
chắn điên rồi, thế mà cảm thấy Ngô hoàng giá đáo u buồn, trầm mặc, không chừng
còn có bệnh kín gì.
Tên khốn Tô Ngôn này bình thường giả
bệnh lừa cô, không ngờ anh còn dám đổi một thân phận để trêu cô nữa.
Đến nỗi cô luôn lo lắng, đau lòng khổ
sở, tối không thể ngủ vì người đàn ông trên internet.
Thậm chí, thậm chí, thậm chí cô còn
thấy mình thật giả t� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.