Tô Ngôn hôm nay hơn tám giờ mới tan
làm, không về nhà, mà đến chỗ ông ngoại.
Ông ngoại gần đây sức khỏe không tốt,
lẽ ra anh hẳn là cùng ông ngoại ở một chỗ, thuận tiện chăm sóc, nhưng ông ngoại
bất kể như thế nào cũng không đồng ý.
Kỳ thật anh biết có ý gì, cậu hiện tại
đã phát điên, không chừng một ngày nào đó cậu sẽ giết ông ngoại chứ nói gì đến
chính mình.
Hơn nữa cái chết của mẹ anh cũng không
thoát khỏi liên quan với cậu, đây chính là em gái ruột của ông ta, cháu của
mình có thể được coi là cái gì?
Tô Ngôn đã phái người đi điều tra sự cố
22 năm trước, thời gian lâu như vậy cho dù lúc ấy rất rõ ràng manh mối hiện tại
cũng không thể lưu lại, huống chi còn có thể sử dụng làm bằng chứng.
Nhưng bất kể như thế nào anh cũng phải
biết rõ chân tướng, cho bố mẹ đã chết một lời giải thích.
Ông ngoại đang ngồi trên xe lăn tưới
hoa, thấy anh trở về vui sướng không cần nói cũng hiểu, đặc biệt nhiệt tình
hỏi: "Tiểu Ngôn đã trở về, ăn cơm chưa?"
Ông quay đầu dặn dò dì nấu cơm:
"Đi làm cho Tiểu Ngôn chút đồ ăn hợp khẩu vị."
Tô Ngôn muốn ngăn cản ông ngoại, anh
không có khẩu vị gì, nhưng nhìn ông ngoại vui vẻ như vậy, anh cũng không tiện
nói.
Tô Ngôn đẩy ông ngoại đi dạo một vòng,
tinh thần ông ngoại rất tốt, tâm tình thoạt nhìn cũng không tệ, hỏi chút chuyện
công ty, nghe được câu trả lời của Tô Ngôn coi như hài lòng, lại nhắc tới hôn
sự của anh.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.