“Đứa nhỏ mới bao nhiêu tuổi chứ, anh
nói thế mà không thấy ngại à!” Đường Phi Nịnh ngồi trước mặt anh, thở phì phò
nhìn chằm chằm vào anh.
Tô Ngôn: “Dù sao một mình tôi không thể
trông nó được, cũng không phải con ruột của tôi.”
Đường Phi Nịnh: “...”
Nhỏ giọng thầm thì nói: “Công việc vẫn
còn rất nhiều.”
Tô Ngôn khi thấy tin tức một bảo mẫu
bắt cóc đứa nhỏ đưa tới trước mặt Đường Phi Nịnh: “Cô xem đi."
Trong tin tức nói trẻ sơ sinh mới được
20 ngày tuổi bị bảo mẫu trộm đi, bán được 3 vạn tệ.
Người trong nhà tìm được nó thì đã là
nửa năm sau, trên người nó không chỗ nào lành lặn, xem ra là bị ngược đãi.
Nguyên nhân là đứa nhỏ cứ khóc mãi,
người kia cũng không phải bảo mẫu thật sự, la mắng không được thì đánh nó, bây
giờ đứa nhỏ được đưa đi bệnh viện, có lưu lại thương tật cả đời hay không còn
chưa biết.
Đường Phi Nịnh xem mà trong lòng rét
run, cả người run lên, cắn răng nghiến lợi nói: “Loại người này sao không phán
tử hình đi!”
“Còn có người mua bán cũng cùng tội,
người mua đứa nhỏ cũng nên phán tử hình.”
“Súc sinh!”
“Cầm thú!”
“Không nhân tính!”
...
Tô Ngôn cố ý tìm mấy loại này tin tức,
bây giờ nhìn xem Đường Phi Nịnh ở chỗ này nổi giận, có ý đồ nói: “Hầy, cái này
là lòng người khó dò, ai mà biết được sẽ xảy ra chuyện gì.”
“Biết đâu nửa đêm ôm đứa nhỏ chạy, đi
đâu tìm bây giờ?”
Anh nhìn thấy sắc mặt Đường Phi Nịnh
thay đổi, còn nói: “Nếu không dứt khoát một mình cô chăm đi, dù sao đứa nhỏ
buổi tối rất ngoan, cô cũng không sao, ban ngày không cần đi làm.”
Quả nhiên đây là cách tốt nhất, nếu
không ngủ chung giường với Tô Ngôn đây tuyệt đối là cách tốt nhất.
Nhưng…
Thời gian lâu dài, biết đâu Triệu Mạn
Hân không trở về, đứa nhỏ không thành con của cô thật chứ?
Lỡ như ngày nào đó Tô Ngôn có bạn gái,
hai người đó sẽ đuổi cô và đứa nhỏ đi?
Đến lúc đó cô không nỡ, thì lại phải tự
mình nuôi.
Không được, Đường Phi Nịnh tuyệt đối
không thể để chuyện thế này xảy ra được, cho dù là ép buộc cũng phải đem đứa
nhỏ này và Tô Ngôn buộc lại với nhau.
Cắn răng nói: “Vậy buổi tối hay là hai
chúng ta cùng chăm nó đi.”
Ngừng lại một chút, cô nhìn chằm chằm
Tô Ngôn nói: “Buổi tối không được lại gần tôi.”
Tô Ngôn a một tiếng: “Cũng không biết
có phải người nào đó chủ động hay không, tôi có camera giám sát, không tin thì
cô tự đi xem.”
Xem video giám sát?
Trừ phi cô điên rồi mới đi xem video
giám sát, vạn nhất thực sự là cô chủ động thì làm sao bây giờ!
Đường Phi Nịnh đứng lên nói: “Tôi không
có nhàm chán như vậy.” Cô đi tắm rửa đã, chờ lát nữa tắm xong, đứa nhỏ chắc
cũng ngủ rồi, vừa kịp lúc cô cũng có thể nghỉ ngơi.
Khoản tiền đầu tiên của Đường Phi Nịnh
cuối cùng cũng tới tay, trừ đi thuế hơn 4 vạn tệ, cái này là khoản tiền đầu
tiên chính cô kiếm được.
Tất nhiên muốn ăn một bữa thật ngon, lại
mua mấy bộ quần áo, chỉ chớp mắt đã đến mùa đông, quần áo mùa đông hồi trước
của cô không mang đến đây, nhất định phải mua mấy món xinh đẹp mới được.
Hôm qua Tâm Thuỷ livestream phát thông
báo muốn làm một hoạt động, thời hạn đến Tết dương lịch bình chọn ra những
người ưu tú nhất năm, gồm có 3 streamer, sẽ có thưởng lớn.
Hạng nhất tiền thưởng mười vạn tệ, thứ
hai năm vạn tệ, hạng ba được ba vạn tệ.
Trước đây Đường Phi Nịnh đối với mấy
cuộc thi này không hứng thú, nhưng nghe xong có tiền thưởng thì cô khống chế
không nổi dục vọng nảy lên trong lòng.
Nếu có được 10 vạn tệ, thì cô có thể
mua một chiếc xe nhỏ.
Mặc dù 10 vạn tệ không có cách n ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.